12621497-2812019-1786355476.webp

Tháng trước, mẹ tôi phải mổ chân, chi phí điều trị hơn 20 triệu đồng. Tôi nói với chồng:

“Bà ngoại đi viện hết hơn 20 triệu, anh cho em lấy 5 triệu biếu mẹ nhé.”

Anh trả lời: “Mẹ em có con trai ở nhà lo. Em lấy chồng rồi, cứ mang tiền về bên ngoại mãi thì bao giờ mới khá được.”

Nghe vậy tôi rất buồn. 5 triệu không phải khoản tiền quá lớn, hơn nữa từ trước đến nay vợ chồng tôi cũng không thường xuyên hỗ trợ bố mẹ hai bên.

Tôi không tranh cãi mà lấy tiền riêng gửi mẹ.

Nhưng hôm qua, tôi phát hiện chồng đã rút 120 triệu đồng từ tài khoản tiết kiệm chung. Hỏi ra mới biết anh dùng số tiền này để đưa mẹ mua ô tô mới vì bà còn thiếu 120 triệu.

Điều khiến tôi khó chấp nhận là mẹ chồng mới bán một mảnh đất vườn năm ngoái, hiện sổ tiết kiệm vẫn còn hơn 1 tỷ đồng. Chiếc xe cũ của bà vẫn sử dụng bình thường, nhưng bà muốn đổi sang mẫu mới.

Tôi nói với chồng:

“Mẹ em đi viện, em xin 5 triệu biếu mẹ thì anh không đồng ý. Còn mẹ anh đổi ô tô, anh tự ý lấy 120 triệu tiền chung mà không hỏi em một câu?”

Anh chỉ đáp: “Anh lương cao hơn em nên anh có quyền. Với lại giờ có điều kiện thì anh muốn cho mẹ hưởng.”

Câu nói đó khiến tôi thực sự thất vọng.

Tháng này, tôi không chuyển lương vào tài khoản tiết kiệm chung nữa. Tôi nói thẳng: chồng đã tự ý rút 120 triệu thì tôi sẽ lấy lại 120 triệu từ khoản tiền chung, phần còn lại chia đôi. Từ nay, ngoài những khoản chi tiêu chung, hai vợ chồng không cần góp tiền vào quỹ tiết kiệm chung nữa.

Tôi cũng nói rõ: “Bố mẹ ai thì người ấy lo. Anh muốn cho mẹ anh 100 triệu hay 1 tỷ cũng được, nhưng đó phải là tiền của anh.”

Chồng lại trách tôi tính toán và cho rằng vợ chồng mà rạch ròi tiền bạc như vậy thì không còn tình cảm.

Nhưng tôi nghĩ, nếu tiền của tôi thì khi mẹ tôi cần 5 triệu lại bị nói là “mang tiền về bên ngoại”, còn tiền chung thì anh có thể tự ý lấy 120 triệu cho mẹ mình, vậy sự công bằng nằm ở đâu?

Theo mọi người, tôi làm vậy có quá đáng không?