Đã lâu rồi kể từ ngày chúng ta rẽ sang hai hướng khác nhau, nhưng mỗi lần ngang qua con phố cũ, nơi có quán cà phê quen thuộc, tim tôi vẫn khẽ chùng xuống. Tôi không biết đó là thói quen hay là nỗi nhớ. Có thể là cả hai.

a1-2534637-1771594345.gif

Ngày ấy, chúng ta yêu nhau bằng tất cả sự vụng về của tuổi trẻ. Không tính toán, không phòng bị. Tôi từng nghĩ, chỉ cần nắm chặt tay nhau là có thể đi đến hết đời. Nhưng hóa ra, cuộc đời không phải con đường thẳng. Nó có những khúc cua mà nếu không đủ bình tĩnh, người ta sẽ lạc mất nhau.

Tôi nhớ buổi chiều đầu tiên mình gặp nhau. Trời trong veo, nắng rơi xuống vai em như một thứ ánh sáng riêng biệt. Em cười, nụ cười khiến tôi tin rằng thế giới này thật hiền. Tôi đã từng nghĩ, nếu có một nơi để quay về sau những mỏi mệt, thì đó chính là ánh mắt ấy.

Chúng ta đã cùng nhau đi qua bao mùa mưa nắng. Những lần dầm mưa không kịp trú, những lần giận dỗi chỉ vì một tin nhắn trả lời chậm. Tôi nhớ cả những cuộc cãi vã tưởng chừng không thể hàn gắn, rồi lại làm hòa chỉ bằng một cái ôm rất khẽ.

Tình yêu khi ấy đơn giản lắm. Chỉ cần thấy nhau mỗi ngày, nghe giọng nhau mỗi tối, thế là đủ. Tôi từng thuộc lòng từng thói quen nhỏ của em: em thích trà sữa ít đá, thích ngồi ở góc quán gần cửa sổ, thích nghe những bản nhạc buồn mỗi khi trời trở gió.

Có lần, em hỏi tôi: “Nếu một ngày chúng mình không còn bên nhau, anh có buồn không?”

Tôi cười xòa, bảo rằng điều đó sẽ không bao giờ xảy ra. Tôi đã quá tự tin vào lời hứa của chính mình.

Nhưng rồi, như bao câu chuyện tình khác, chúng ta không thắng nổi những khoảng cách vô hình. Không phải vì hết yêu. Mà vì mỗi người một giấc mơ, một hướng đi. Khi trưởng thành hơn, người ta bắt đầu nghĩ nhiều hơn về tương lai, về trách nhiệm, về những điều thực tế.

Tôi còn nhớ ngày mình nói lời chia tay. Không có nước mắt ồn ào. Chỉ là hai đứa ngồi đối diện nhau, im lặng nhiều hơn nói. Em không trách tôi. Tôi cũng không trách em. Chúng ta chỉ trách thời gian – đã khiến hai đứa thay đổi quá nhiều.

Từ hôm đó, thành phố bỗng trở nên rộng hơn. Những con đường từng quen thuộc bỗng dưng dài đến lạ. Tôi tập đi một mình, tập ăn một mình, tập quen với việc không còn ai chờ mình online mỗi tối.

Có những đêm, tôi lục lại tin nhắn cũ. Đọc từng dòng chữ ngây ngô, từng lời hứa đầy tin tưởng. Tôi không khóc, chỉ thấy lòng mình trống rỗng. Hóa ra, người ta không cần ồn ào mới là đau. Có những nỗi đau lặng lẽ như sương, len vào từng kẽ hở của trái tim.

Người ta thường nói, quên một người là chuyện của thời gian. Nhưng tôi nghĩ, quên hay không còn phụ thuộc vào cách ta đã yêu sâu đến mức nào.

Có những sáng thức dậy, tôi chợt nhớ đến mùi tóc em trong một buổi chiều gió. Có những chiều mưa, tôi lại nhớ bàn tay nhỏ bé từng siết chặt tay mình. Những ký ức ấy không còn khiến tôi nhói lòng như trước, nhưng chúng vẫn ở đó – như một phần không thể xóa bỏ của quá khứ.

Tôi đã từng tự hỏi, nếu ngày ấy mình cố gắng thêm một chút, nhường nhịn thêm một chút, liệu chúng ta có khác đi không? Nhưng rồi tôi hiểu, tình yêu không phải lúc nào cũng chỉ cần cố gắng là đủ. Có những người sinh ra để đi cùng ta một đoạn, để dạy ta cách yêu, rồi rời đi khi bài học đã xong.

Nhờ em, tôi biết thế nào là chờ đợi. Nhờ em, tôi học được cách quan tâm một người từ những điều nhỏ nhất. Và cũng nhờ em, tôi hiểu rằng không phải mối tình nào cũng có một cái kết trọn vẹn.

Sau này, khi nghe tin em đã có cuộc sống mới, tôi không còn đau như mình tưởng. Tôi chỉ mong em hạnh phúc. Thật lòng. Bởi nếu ngày xưa chúng ta đã từng yêu nhau chân thành, thì lời chúc ấy cũng là điều tử tế cuối cùng dành cho nhau.

Tôi không còn tìm em trong những dòng trạng thái, không còn lặng lẽ xem từng bức ảnh. Tôi chọn cách giữ em ở một góc ký ức – nơi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như ngày đầu.

Thỉnh thoảng, bạn bè hỏi tôi có còn nhớ người cũ không. Tôi cười, bảo rằng ai rồi cũng sẽ quên thôi. Nhưng trong lòng, tôi biết có những người không thể quên hoàn toàn. Chỉ là ta học cách sống chung với ký ức ấy, như một thói quen dịu dàng.

Cuộc đời vẫn tiếp tục. Tôi gặp những người mới, có những mối quan hệ khác. Nhưng mỗi khi ai đó vô tình làm một điều giống em, tim tôi vẫn khẽ chao nghiêng. Không phải vì tôi chưa bước qua quá khứ. Chỉ là vì có những điều đã từng rất đẹp.

Có người từng nói: “Mối tình đầu là mối tình khiến ta nhớ suốt đời.” Tôi không biết đó có phải là mối tình đầu của mình hay không. Nhưng chắc chắn, đó là mối tình khiến tôi trưởng thành.

Tôi đã không còn là chàng trai bốc đồng của năm ấy. Tôi biết lắng nghe nhiều hơn, biết đặt mình vào vị trí của người khác. Tôi hiểu rằng yêu không chỉ là cảm xúc, mà còn là sự thấu hiểu và bao dung.

Nếu một ngày nào đó, chúng ta vô tình gặp lại nhau giữa dòng đời tấp nập, có lẽ tôi sẽ mỉm cười. Một nụ cười đủ bình thản để chào nhau như hai người bạn cũ. Tôi sẽ hỏi em dạo này thế nào, công việc có ổn không. Và có lẽ, chúng ta sẽ nhắc lại một vài kỷ niệm, như nhắc về một cuốn sách đã đọc từ lâu.

Tôi không mong quay lại. Bởi tôi tin mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó. Nếu ngày ấy chúng ta không chia tay, có lẽ tôi sẽ không hiểu được giá trị của sự mất mát. Có lẽ tôi sẽ không biết trân trọng hiện tại như bây giờ.

Người yêu cũ – nghe thì xa lạ, nhưng thực ra lại rất gần. Gần ở chỗ họ từng là cả thế giới của ta. Gần ở chỗ họ hiểu ta trong những ngày ta chưa kịp hiểu chính mình.

Có những đêm tôi ngồi một mình, nhìn thành phố lên đèn. Ánh sáng lấp lánh như những ký ức vụn vỡ. Tôi chợt nhận ra, điều khiến tôi nhớ không phải là nỗi đau, mà là cảm giác đã từng yêu hết mình.

Yêu một người, dù kết thúc ra sao, vẫn là một điều đáng trân trọng. Bởi không phải ai cũng có cơ hội trải qua những rung động chân thành đến thế.

Thời gian rồi sẽ phủ bụi lên mọi ký ức. Nhưng sâu trong lòng, tôi biết sẽ luôn có một góc nhỏ dành cho em. Không ồn ào, không day dứt. Chỉ là một khoảng lặng rất riêng.

Cảm ơn em – vì đã đến, đã ở lại một quãng đời, và đã dạy tôi cách chấp nhận những điều không trọn vẹn.

Nếu có điều ước nào dành cho quá khứ, tôi chỉ ước chúng ta của ngày ấy luôn hạnh phúc – dù chỉ trong những khoảnh khắc ngắn ngủi.

Và nếu có ai hỏi tôi, người cũ là gì?

Tôi sẽ trả lời:

Là một miền ký ức không thể quay lại, nhưng cũng không nỡ xóa đi.

Là một nỗi nhớ không còn đau, nhưng vẫn đủ khiến tim mềm lại mỗi khi nghĩ về.

Là một người từng nắm tay ta giữa thanh xuân, rồi lặng lẽ buông ra khi mùa đi qua.

Em của những ngày cũ, có thể giờ đã ở rất xa. Nhưng trong tôi, em vẫn là mùa dịu dàng nhất của tuổi trẻ.