Bài viết mới nhất từ Danh Tiến Hòa
Mê mực Cửa Lò
Có những nỗi nhớ rất lạ. Không phải là nhớ một con người cụ thể, cũng chẳng hẳn là một vùng đất với đầy đủ tên gọi, địa danh rõ ràng. Đó chỉ là một mùi vị. Một cảm giác. Một khoảnh khắc thoáng qua nhưng lại bám riết trong tâm trí như vị mặn của gió biển còn đọng trên môi sau một buổi tối lang thang. Và với tôi, nỗi nhớ ấy mang hình dáng của… mực Cửa Lò.
Bài thơ “Chợt biết” của Thế Sơn: Khi thời gian không còn đứng yên
Có những nhận ra không đến từ một biến cố lớn, không cần một dấu mốc cụ thể, mà chỉ lặng lẽ xuất hiện vào một ngày rất đỗi bình thường. Như cách ta chợt nhìn lại và nhận ra: con mình đã lớn từ lúc nào không hay.
Những khoảng lặng của biển, những chuyển động của người
Biển có những ngày ồn ào đến dữ dội, nhưng cũng có những khoảnh khắc lặng yên đến mức khiến người ta phải dừng lại để lắng nghe chính mình. Ở Cửa Lò, cái lặng của biển không phải là sự ngưng nghỉ, mà là một khoảng trầm sâu - nơi chất chứa bao nhọc nhằn, hy vọng và khát vọng của con người miền biển. Và chính trong những lần biển lặng ấy, vẻ đẹp của một vùng đất, của những con người mộc mạc, bền bỉ và đầy yêu thương lại hiện lên rõ ràng, chân thật hơn bao giờ hết.
Mùa lúa cũ và một tình yêu không thành
Kiên sinh ra ở quê lúa Yên Thành - nơi những cánh đồng chạy dài đến tận chân trời, nơi mỗi mùa gió Lào thổi qua làng là mùi rơm mới lại ngan ngát trong không khí. Người Yên Thành quen với cái nắng gắt, quen với đất đai nứt nẻ, quen với cả những mùa mưa dầm trắng đồng. Nghèo thì nghèo thật, nhưng tình làng nghĩa xóm thì chẳng nơi nào đậm đà bằng.
Người ở lại bên sông
Dòng sông Liên chảy qua làng như một dải lụa mềm, lặng lẽ mà bền bỉ. Người già trong làng bảo rằng con sông ấy có linh hồn. Nó chứng kiến bao lớp người sinh ra, lớn lên, yêu nhau, rồi rời xa nhau. Nó nghe những lời thề nguyền của tuổi trẻ và cũng thấu những tiếng thở dài khi duyên phận dở dang.
Người ở lại trong mùa ký ức
Có những người đi qua đời ta như một cơn gió nhẹ. Có những người lại giống như mùa – đi rồi mà hương vẫn còn vương trên tóc, trên tay, trong từng ngõ ngách của ký ức. Em là một mùa như thế.
Mùa thu - Bản giao hưởng của những ký ức
Có lẽ trong bốn mùa, mùa thu là khoảng thời gian khiến con người ta dễ rung động nhất. Không quá rực rỡ như mùa hạ, không buốt lạnh như mùa đông, cũng chẳng ồn ào như mùa xuân – thu lặng lẽ đi qua, mang theo một nỗi dịu dàng khó gọi tên. Trong làn gió heo may khẽ chạm vào vai áo, trong tiếng lá rụng xào xạc trên con phố quen, tôi luôn thấy lòng mình chùng lại, như thể vừa chạm vào một nốt nhạc trầm, lắng sâu và đầy quyến luyến.
Một lần gặp gỡ, một đời vấn vương
Thông qua một người bạn, tôi biết đến em. Một cái tên giản dị, nhẹ như làn gió thoảng. Khi ấy, tôi không nghĩ rằng, cuộc gặp gỡ ấy - tưởng chỉ là một buổi hẹn tình cờ - lại có thể để lại trong tôi vết hằn sâu đến vậy. Cuộc đời đôi khi kỳ lạ, chỉ một ánh nhìn, một nụ cười, cũng đủ làm thay đổi cả quỹ đạo của trái tim.
Ký ức về cô giáo miền Tây xứ Nghệ
Ngày ấy, tôi còn trẻ. Một phóng viên tập sự, trong ba lô chỉ có chiếc máy ảnh cũ, vài cuốn sổ tay, cây bút bi đã ngả màu và một niềm háo hức về những miền đất chưa từng đặt chân tới. Tôi chọn hướng Tây, chọn Con Cuông - vùng đất nằm giữa trập trùng núi non, nơi dòng sông Lam uốn mình mềm mại như dải lụa xanh giữa những triền đá. Tôi đến đó để viết, nhưng rồi, không ngờ lại để thương một người - một cô giáo dạy Văn có đôi mắt đẹp đến lạ.