140321-codon-1761271746.webp
Ảnh minh họa

Hôm ấy, chúng tôi gặp nhau. Một buổi chiều không quá đẹp, cũng chẳng mưa. Gió khẽ lùa qua tán cây, nắng đổ loang trên con đường nhỏ. Và rồi em xuất hiện - cô gái Quỳnh Lưu hiền dịu, nhỏ nhắn, xinh đẹp. Em không rực rỡ theo kiểu khiến người ta ngoái nhìn, mà lại mang một vẻ dịu dàng đến lạ - một ánh sáng nhẹ nhưng khiến tim tôi khẽ chao.

Chúng tôi nói chuyện không nhiều. Vài câu chào, vài nụ cười ngắn, rồi im lặng. Nhưng chính trong khoảng lặng ấy, tôi thấy khoảng cách giữa hai người dường như thu hẹp lại.

Tôi chở em về. Con đường ấy ngắn, nhưng tôi chạy thật chậm, chỉ mong nó dài thêm chút nữa. Tóc em bay trong gió, mùi hương dịu vương trên vai áo khiến tôi thấy thời gian như ngừng lại. Tôi đã nắm tay em - một cái nắm tay run rẩy, vụng về của kẻ tưởng chừng từng trải mà hóa ra chẳng đủ bình tĩnh trước một trái tim biết rung động.

Rồi tôi hôn nhẹ em - một cái chạm môi ngắn ngủi, mong manh như sương, nhưng lại đủ để tôi mang theo suốt đời.

Và từ hôm ấy, chúng tôi không gặp lại nhau.

Mọi thứ kết thúc quá nhanh, như giấc mơ vừa chớm đã tan. Không chia tay, không hứa hẹn, chỉ là im lặng. Em rời đi, tôi ở lại. Cuộc đời mỗi người rẽ sang một hướng khác, nhẹ nhàng mà đau đớn.

Những ngày sau đó, tôi vẫn theo dõi em - qua vài tấm ảnh bạn bè chia sẻ, qua những dòng tin thoáng qua. Tôi không nhắn tin, không gọi điện, chỉ lặng lẽ nhìn. Có khi giữa đêm khuya, bắt gặp hình em đâu đó, tim tôi lại nhói lên một nhịp. Một thứ cảm giác mơ hồ: không còn, nhưng vẫn chưa thể mất.

Tôi cố quên, thật đấy. Nhưng càng cố, hình bóng em càng rõ ràng hơn. Người ta nói, ký ức không thể xóa, chỉ có thể học cách sống cùng nó. Tôi đã sống cùng ký ức về em như thế - âm thầm, lặng lẽ, không một lời oán trách, chỉ còn lại chút tiếc nuối không nguôi.

Đôi khi, tôi tự hỏi: nếu hôm đó, tôi nói thêm một câu, nán lại thêm một chút, liệu mọi thứ có khác đi? Nếu tôi mạnh mẽ hơn, dám giữ em lại, liệu hôm nay tôi có còn ngồi đây, viết những dòng này trong cô đơn? Nhưng rồi tôi hiểu, không phải ai đến với ta cũng để đi cùng ta đến cuối. Có người đến chỉ để khiến ta biết thế nào là rung động thật lòng.

Em giống như một cơn gió mùa thu - đến nhẹ, đi cũng nhẹ. Nhưng lá vàng thì mãi chẳng thể quên bàn tay gió từng chạm qua.

Có những đêm, tôi nằm lặng, hình dung lại buổi chiều năm ấy: con đường nhỏ, nắng rơi loang lổ, giọng em khẽ như sương. Tôi nghe tim mình nhói lên. Cảm giác ấy - giữa yêu và nhớ, giữa muốn quên và không thể - cứ đeo bám dai dẳng.

Tôi không biết giờ em ra sao. Có thể em đã hạnh phúc, đã có một người kề bên. Nhưng chỉ cần biết em bình yên là đủ. Người ta nói yêu là muốn người mình yêu hạnh phúc, dù không phải hạnh phúc bên mình. Tôi đã yêu em theo cách ấy - âm thầm, không đòi hỏi, không níu kéo.

Thỉnh thoảng, tôi vẫn mơ thấy em. Trong mơ, em vẫn mặc chiếc váy trắng hôm ấy, vẫn quay lại mỉm cười. Tôi định bước tới, nhưng mỗi bước chân lại nặng như bị níu bởi ngàn sợi nhớ. Khi chạm được vào em, mọi thứ tan biến. Tôi tỉnh dậy, nước mắt ướt gối.

Thời gian trôi đi, tôi vẫn sống, vẫn cười, vẫn làm việc. Nhưng trong tim, có một góc chưa bao giờ dọn dẹp. Góc ấy mang tên em - nơi tôi cất giữ những điều đẹp nhất mà đời mình từng có.

Rồi tôi nhận ra, con người không thể mãi sống trong quá khứ. Dẫu ký ức có đẹp đến đâu, cũng chỉ là mảnh ghép đã khép lại của thời gian. Em, với tôi, là một vì sao rơi - chỉ lóe sáng trong giây lát, nhưng ánh sáng ấy đủ soi rọi cả đoạn đời dài phía sau.

Tôi học được cách mỉm cười khi nghĩ về em, thay vì rơi nước mắt. Hóa ra, tình yêu không nhất thiết phải có kết thúc viên mãn. Đôi khi, chỉ cần được nhớ đến bằng lòng biết ơn cũng đã là một hạnh phúc.

Tôi vẫn đi qua con phố năm xưa, gió vẫn thổi như ngày nào. Tôi khẽ cười khi nhận ra mình đã khác - không còn khổ đau, chỉ còn sự dịu dàng của một người từng yêu chân thật.

Giờ đây, tôi không chờ tin em nữa. Tôi để em sống cuộc đời của em - bình yên, rực rỡ - ở một nơi tôi chẳng biết. Còn tôi, tôi sống tiếp, với trái tim đã được chữa lành bởi chính nỗi nhớ ấy.

Và đôi khi, khi ngồi trong quán cà phê nhỏ, nhìn ra khoảng trời mờ nắng, tôi lại thấy lòng mình lặng lẽ. Ở đâu đó trong ký ức, có một cô gái nhỏ, hiền dịu, xinh đẹp - người từng khiến tôi biết thế nào là một lần run rẩy, một lần yêu.

Tôi khép lại trang viết này, như khép một cánh cửa đã mở quá lâu. Nhưng tôi biết, dù cửa có khép, hương nắng hôm ấy vẫn còn đọng lại - nhẹ như hơi thở, sâu như một giấc mơ.

Nếu có kiếp sau, nếu có một lần nữa được gặp lại, tôi chỉ ước mình đủ bình tĩnh để không sợ mất em, đủ dũng cảm để nói rằng: “Anh đã nhớ em, rất lâu rồi.”

Còn bây giờ, tôi để em ở lại trong ký ức - nơi những điều đẹp đẽ nhất thường không cần kết thúc.

Một lần gặp gỡ, và một đời bình yên.