hinh-anh-co-gai-ngoi-truoc-bien-ngam-hoang-hon-3-09-08-49-18-1756283856.jpg

Tình yêu vốn không đòi hỏi sự hoàn hảo, nhưng nó cần sự song hành. Một phía trao đi, một phía đón nhận. Một phía nỗ lực vun đắp, một phía đồng hành tiếp sức. Nếu tình yêu chỉ đến từ một chiều, giống như dòng sông chỉ có nước chảy mà không có bờ giữ, sớm muộn gì nó cũng trôi tuột vào hư không. Và thế là, những mộng mơ ban đầu, những hẹn thề dưới ánh trăng, những khát vọng về một tổ ấm trọn vẹn… rồi cũng hóa thành cát bụi.

Con người sinh ra, lớn lên, va vấp, rồi khát khao một vòng tay để nương tựa. Tình yêu, trong hình dung đẹp đẽ nhất, chính là sự nương tựa ấy. Nhưng sự nương tựa không bao giờ đồng nghĩa với sự lệ thuộc. Nó chỉ trọn vẹn khi cả hai cùng biết đứng thẳng, cùng biết chia sẻ, cùng biết song hành.

Nếu tình yêu là khởi đầu, thì hôn nhân chính là điểm đến của hành trình ấy. Người ta thường nói đến “đạo vợ chồng”, như một thứ đạo lý, một nền tảng cần gìn giữ. Bởi khi hai người quyết định đi cùng nhau, đó không còn chỉ là chuyện tình cảm, mà còn là trách nhiệm, bổn phận, và cả sự bao dung.

Đạo vợ chồng không đơn giản chỉ là giấy đăng ký kết hôn, càng không phải là những lễ nghi rình rang ngày cưới. Đạo vợ chồng là cái cách người chồng biết lắng nghe khi vợ mệt mỏi, là cách người vợ biết chia sẻ khi chồng thất bại. Là khi cả hai không quay lưng với nhau vào lúc giông bão, mà biết ngồi lại bên nhau, dẫu chỉ là im lặng.

Hôn nhân không có nghĩa là ngày nào cũng tràn ngập hạnh phúc. Nó là sự đan xen giữa niềm vui và nỗi buồn, thành công và thất bại, nồng nhiệt và nguội lạnh. Đạo vợ chồng, vì thế, chính là sự kiên nhẫn. Kiên nhẫn để đi qua những bất đồng, kiên nhẫn để nuôi dưỡng tình cảm, kiên nhẫn để học cách chấp nhận những khiếm khuyết của nhau.

Thế nhưng, không phải ai cũng đủ sức giữ trọn đạo vợ chồng. Có người buông bỏ quá sớm, có người cố chấp níu giữ trong đau khổ. Và rồi, có những cuộc hôn nhân tồn tại chỉ như một cái vỏ rỗng, không còn tình yêu, không còn hơi ấm, chỉ còn sự gượng ép và những thói quen nhạt nhòa.

Người ta thường hỏi: “Tại sao tình yêu lại nhạt dần theo năm tháng?”. Câu hỏi ấy có thể được trả lời bằng nhiều lý do. Có thể vì công việc cuốn đi, khiến người ta không còn thời gian để quan tâm. Có thể vì những khác biệt vốn nhỏ bé, nhưng theo năm tháng lại trở nên to tát. Có thể vì những vết thương trong lòng không được chữa lành, để rồi cứ tích tụ dần thành bức tường ngăn cách.

Tình yêu vơi cạn không phải lúc nào cũng là lỗi của một phía. Có khi đó là hệ quả của cả hai, khi không ai còn kiên nhẫn, không ai còn biết trân trọng, không ai còn biết lắng nghe.

Đau lòng nhất trong một cuộc hôn nhân không phải là những cãi vã. Bởi cãi vã nghĩa là người ta vẫn còn muốn đối thoại, vẫn còn muốn giành lại nhau. Đau lòng nhất chính là sự im lặng. Khi cả hai không còn buồn trách móc, không còn muốn nói thêm lời nào, chỉ âm thầm rút về thế giới riêng. Đó là khi tình yêu đã đi đến tận cùng.

Người ta thường sợ buông bỏ, vì buông bỏ đồng nghĩa với mất mát. Mất đi một mái ấm, mất đi thói quen, mất đi một phần đời mình đã từng gắn bó. Thế nhưng, đôi khi, buông bỏ lại chính là cách để cả hai tìm về sự nhẹ nhàng.

Buông bỏ không phải là trốn chạy. Buông bỏ cũng không có nghĩa là phản bội. Buông bỏ chỉ đơn giản là khi cả hai đã không còn tìm thấy nhau trong cuộc sống này, khi tình yêu đã không còn đủ để giữ cho trái tim ở lại.

Có người níu giữ trong mỏi mệt, để rồi mỗi ngày trôi qua chỉ là một vòng lặp u ám. Có người chấp nhận ra đi, để rồi mở ra cho mình và người kia một con đường mới, nơi có thể tìm lại niềm vui và sự an nhiên.

images-1756283837.jpg

Buông bỏ cần rất nhiều dũng khí. Dũng khí để đối diện với dư luận, để đối diện với gia đình, để đối diện với chính nỗi sợ cô đơn trong lòng. Nhưng đôi khi, cái giá của sự níu giữ còn lớn hơn cái giá của sự buông bỏ.

Khi một cánh cửa đóng lại, người ta thường quẩn quanh trong tiếc nuối, đau khổ. Nhưng thời gian luôn có cách chữa lành. Chỉ cần ta cho mình cơ hội, an nhiên sẽ lại đến.

An nhiên không phải là lãng quên ngay lập tức. Nó là hành trình học cách tha thứ – tha thứ cho người kia, và tha thứ cho chính mình. Tha thứ để không còn tự dằn vặt, để quá khứ chỉ còn là ký ức, chứ không phải xiềng xích.

An nhiên là khi ta biết yêu lại chính mình. Bao lâu nay, trong cuộc hôn nhân ấy, có thể ta đã quên mất bản thân. Ta sống vì con, vì chồng, vì vợ, vì những định kiến xã hội. Giờ đây, ta học cách lắng nghe mình nhiều hơn, nuông chiều những niềm vui giản dị, tìm lại sự tự do trong tâm hồn.

An nhiên cũng là khi ta nhìn về người cũ với một nụ cười hiền hòa. Không trách móc, không oán hận, không căm ghét. Bởi lẽ, nếu đã từng yêu, đã từng gắn bó, thì dẫu có đi hết một đoạn đường, cũng nên giữ lại chút gì đẹp đẽ cho nhau.

Tình yêu bắt nguồn từ hai phía. Hôn nhân cũng cần hai bàn tay để vun đắp. Nhưng khi một bàn tay buông lơi, một bàn tay giữ chặt, thì cuộc hành trình ấy sớm muộn cũng sẽ dừng lại.

Người khôn ngoan không phải là người níu giữ bằng mọi giá, cũng không phải là người vội vã quay lưng. Người khôn ngoan là người biết lúc nào nên nắm, lúc nào nên buông. Bởi có những lúc, buông bỏ chính là một sự yêu thương. Yêu thương cho người kia được tự do, và yêu thương cho chính mình được sống an nhiên.

Suy cho cùng, tình yêu, hôn nhân, và buông bỏ đều chỉ là những nốt nhạc trong bản giao hưởng của cuộc đời. Có nốt thăng, có nốt trầm, có những khoảng lặng. Nhưng tất cả đều làm nên một bản nhạc hoàn chỉnh. Và khi ta học được cách lắng nghe bản nhạc ấy bằng một tâm hồn bình thản, ta sẽ tìm thấy sự an nhiên đích thực.

Tình yêu vốn mong manh, hôn nhân vốn nhiều thử thách. Nhưng con người không sinh ra để đau khổ mãi mãi. Nếu còn yêu, hãy trân trọng và vun đắp. Nếu đã cạn kiệt, hãy can đảm buông bỏ. Bởi cuối cùng, điều mà mỗi chúng ta tìm kiếm, không phải là danh nghĩa, không phải là ánh nhìn của người đời, mà là một đời sống an nhiên, một trái tim bình yên, một tâm hồn rộng mở trước nhân gian.