nam-mo-a-di-da-phat-1340-1775784463.webp

Mùa đông đi qua để mùa xuân chạm ngõ, những chồi non mỏng manh vẫn kiên trì đội đất mà lên, thay thế cho những cành cây khô cằn đã từng trơ trụi. Hoàng hôn khép lại một ngày dài, để rồi bình minh lại dịu dàng mở ra một khởi đầu mới. Dường như mọi thứ trong vũ trụ này đều đang thở, đang chuyển mình, đang hòa vào nhau để vẽ nên một bức tranh sống động - nơi không có gì là mãi mãi, nhưng cũng không có gì thực sự mất đi.

Và trên hành trình thực tập tỉnh thức, ta học cách bước chậm lại, để thấy mình gần hơn với đất trời, gần hơn với từng hơi thở đang đi qua lồng ngực. Ta nhận ra tâm mình cũng như mây trời kia - có lúc trong veo, có khi vần vũ, nhưng tất cả rồi cũng trôi qua.

Có những ngày tâm gợn nhẹ như sóng lăn tăn, cũng có những ngày sóng dâng cao, cuộn trào dữ dội. Nhưng thay vì chống cự hay chối bỏ, ta bắt đầu học cách ngồi lại, lắng nghe, làm bạn với chính những chuyển động ấy. Và lạ thay, khi không còn cố xua đuổi, lòng ta lại trở nên rộng mở hơn, dịu dàng hơn.

Giữa một thế giới còn nhiều biến động, ta dần hiểu rằng bình yên không nằm ở nơi chốn, mà nằm ở cách ta hiện diện. Khi tâm đã an, thì đứng ở đâu, ta cũng thấy nhẹ nhàng; đi về đâu, ta cũng mang theo một khoảng trời tĩnh lặng trong tim.

Kính mời Quý vị cùng trở về với chính mình, trong một không gian đủ yên để lắng nghe, đủ sâu để cảm nhận, đồng hành cùng Thầy Minh Niệm và Miền Tỉnh Thức qua tập 11 của series Bói Tâm với chủ đề: “Đứng đâu cũng thấy yên”.