
Trái lại, gia đình chồng tôi có điều kiện hơn, kinh doanh thiết bị, vật tư công trình. Dù hoàn cảnh hai bên chênh lệch, tôi may mắn được bố mẹ chồng yêu thương, thấu hiểu.
Biến cố ập đến khi bố chồng tôi đột ngột qua đời. Sự mất mát khiến cả gia đình rơi vào nỗi đau nặng nề. Mẹ chồng tôi gần như suy sụp, phải gắng gượng rất nhiều mới có thể đứng vững, lo liệu tang sự.
Nhận tin dữ, bố mẹ tôi lập tức bắt xe khách lên ngay trong ngày. Bố tôi không quản ngại, phụ giúp gia quyến lo việc hậu sự; còn mẹ tôi túc trực bên cạnh, an ủi mẹ chồng tôi suốt những ngày tang lễ.
Sau khi hoàn tất nghi thức phúng viếng, bố mẹ tôi xin phép ra về. Mẹ chồng tôi xúc động gửi lời cảm ơn, tiễn thông gia trong nước mắt.
Tối hôm đó, gia đình chồng cùng họ hàng ngồi lại kiểm đếm tiền phúng điếu. Khi mở phong bì của bố mẹ tôi, nhiều người không khỏi ngạc nhiên: bên trong chỉ vỏn vẹn 83.000 đồng.
Những ánh nhìn thoáng chút băn khoăn, xì xào. Ngay cả tôi cũng không hiểu vì sao bố mẹ lại gửi số tiền ít ỏi như vậy.
Cho đến khi chồng tôi phát hiện trong phong bì còn có một mẩu giấy nhỏ.
Đó là bức thư tay của bố tôi.
Ông viết rằng, dù chưa có nhiều dịp gặp gỡ, nhưng mỗi lần trò chuyện qua điện thoại, ông luôn ghi nhớ những câu chuyện, sở thích mà thông gia từng chia sẻ. Ông biết bố chồng tôi có niềm đam mê sưu tầm những tờ tiền có số seri đẹp để làm kỷ niệm.
Vì thế, trong những lần đi thu mua ve chai, hễ gặp được tờ tiền đặc biệt, bố tôi đều cẩn thận giữ lại, dự định sẽ có dịp trao tận tay thông gia.
Nửa năm qua, ông đã gom được 5 tờ tiền với các mệnh giá khác nhau, mang những dãy số ý nghĩa, trong đó có cả số trùng với ngày sinh của bố chồng tôi.
Thế nhưng, món quà chưa kịp trao thì người nhận đã vĩnh viễn ra đi.
Trong thư, bố tôi viết:
“Tôi rất buồn trước sự ra đi đột ngột của ông. Ông từng hẹn dịp lễ tới sẽ gặp nhau, cho tôi xem những món đồ sưu tầm mới. Vậy mà ông lại đi trước mất rồi.
Hôm nay đến đây, tôi mang theo những tờ tiền có số seri đẹp. Dù không kịp trao tận tay, nhưng hy vọng ông vẫn vui lòng đón nhận. Mong ông an nghỉ nơi vĩnh hằng và phù hộ cho gia đình bình an.”
Đọc những dòng chữ mộc mạc ấy, chồng tôi bật khóc. Mẹ chồng tôi cũng không kìm được nước mắt trước tấm lòng chân thành của người thông gia nghèo.
Tôi nhẹ nhàng giải thích, bố tôi không quen dùng điện thoại hiện đại, càng không biết đến mạng xã hội. Ông vẫn giữ thói quen viết thư tay, bởi tin rằng “lời nói có thể trôi đi, còn con chữ thì ở lại”, lưu giữ được tình cảm lâu bền.
Mẹ chồng tôi nghẹn ngào nói:
“Ông bà thông gia đến từ sớm, lại tận tình giúp đỡ nên tang lễ mới được chu toàn. Có những điều quý giá hơn tiền bạc rất nhiều.”
Bà nâng niu những tờ tiền có số seri đặc biệt, hứa sẽ cất giữ như một kỷ vật.
Không ai còn nhắc đến con số 83.000 đồng trong phong bì nữa. Những lời xì xào trước đó cũng lặng đi.
Còn tôi, giữa nỗi buồn mất mát, lại thấy lòng nhẹ nhõm và tự hào. Bởi hơn tất cả, gia đình tôi có thể không giàu có, nhưng luôn đủ đầy sự chân thành và tử tế – những giá trị không thể đong đếm bằng tiền.