vv-23534636376-1774843465.gif

Giữa không gian lặng lẽ bên dòng sông Lam, hình ảnh khiến nhiều người không khỏi xót xa là cậu em trai nhỏ của Minh. Em không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi bên bờ sông, ánh mắt dõi ra mặt nước, như vẫn tin rằng anh mình sẽ trở về.

Một niềm tin ngây thơ nhưng quặn thắt lòng người.

Em đâu biết rằng, người anh trai em chờ đợi suốt từ chiều hôm qua vẫn đang nằm đâu đó dưới dòng nước lạnh sâu thẳm…

Gia đình của Minh vốn đã chịu quá nhiều thiệt thòi. Bà nội đã ngoài 80 tuổi, sức khỏe yếu, nằm một chỗ. Ông nội mới qua đời cách đây chưa lâu. Mẹ của hai anh em cũng mất sau thời gian chống chọi với bệnh tật, để lại các con cho người cha tần tảo làm nghề thợ hồ gồng gánh.

Cuộc sống vốn đã chật vật, bữa cơm khi no khi đói.

659067062-4207673699493777-2580572758633234949-n-1-1774843552.jpg
659151388-4207673702827110-8223474583578275034-n-1-1774843571.jpg

Nỗi đau vì mất mát chưa kịp nguôi ngoai, thì tai ương lại một lần nữa ập đến.

Hôm nay, gia đình ấy lại đứng bên dòng sông Lam, chờ đợi một điều không ai mong muốn nhưng vẫn phải đối diện.

Một sự chờ đợi trong nghẹn ngào, trong hy vọng mong manh.

660032069-4207673676160446-7811805121789529087-n-1-1774843616.jpg

Ngọc Minh ơi…

Nếu có thể nghe thấy tiếng gọi từ người thân, xin em hãy sớm trở về với bố, với bà, với em trai của mình.

Em trai của em vẫn đang ngồi đó… chờ anh.

Mong rằng phép màu sẽ đến, để nỗi đau này không kéo dài thêm nữa.