
Bước ngoặt sau 38 năm hôn nhân
Ông Lưu cho biết mình đã nghỉ hưu được 3 năm và hoàn tất thủ tục ly hôn cách đây 2 năm. Con trai duy nhất hiện định cư ở nước ngoài.
Vợ cũ của ông từng là bạn học đại học, cùng ông đi qua những năm tháng tuổi trẻ, lập gia đình và gây dựng cuộc sống. Suốt 38 năm, ông từng tin rằng cuộc hôn nhân ấy sẽ kéo dài đến hết đời.
Thế nhưng, chính quãng thời gian nghỉ hưu – khi công việc không còn chiếm trọn quỹ thời gian – lại trở thành bước ngoặt khiến ông nhìn lại toàn bộ cuộc hôn nhân của mình một cách rõ ràng và bình thản hơn.
“Khi còn bận rộn với công việc, tôi không có thời gian để nghĩ sâu. Đến khi nghỉ hưu, tôi mới thực sự tự hỏi: phần đời còn lại, tôi muốn sống như thế nào?”, ông chia sẻ.
Khi ly hôn, ông chấp nhận để lại căn nhà trị giá khoảng 2 triệu nhân dân tệ cùng 800.000 nhân dân tệ tiền tiết kiệm cho vợ cũ. Nhiều người cho rằng ông thiệt thòi, nhưng ông chỉ nhẹ nhàng nói: “Với tôi, đó là cái giá của sự giải thoát”.
Cảm giác bị kiểm soát kéo dài nhiều năm
Trước khi nghỉ hưu, ông Lưu là nhân viên cấp trung tại một đơn vị nhà nước, có thu nhập ổn định và được đồng nghiệp kính trọng. Tuy nhiên, phía sau hình ảnh một người đàn ông thành đạt là cảm giác mệt mỏi âm ỉ suốt nhiều năm.
Ông yêu thích nghiên cứu chuyên môn, say mê các dự án khoa học. Nhưng vợ ông lại cho rằng ông thiếu tham vọng, không biết tận dụng cơ hội để tiến xa hơn về danh lợi.
Ngay cả thu nhập hằng tháng của ông cũng do vợ quản lý toàn bộ. Ông chỉ được nhận một khoản tiền tiêu vặt nhỏ. Trong nhiều năm, ông chấp nhận điều đó vì nghĩ gia đình cần sự ổn định.
“Lúc còn đi làm, tôi nghĩ mình có thể chịu đựng. Nhưng khi nghỉ hưu, tôi tự hỏi vì sao mình phải tiếp tục sống như vậy trong quãng đời còn lại?”, ông bộc bạch.
Lần đầu sống cho chính mình
Sau ly hôn, ông chuyển về căn hộ cũ rộng 68m² trong khu tập thể của đơn vị công tác – nhỏ hơn nhiều so với căn nhà 168m² trước đây. Ông cải tạo lại không gian theo phong cách tối giản, chỉ gồm một phòng ngủ và một phòng khách.
Không gian giản dị ấy lại mang đến cho ông cảm giác nhẹ nhõm.
Cuộc sống nghỉ hưu của ông diễn ra chậm rãi: chơi đàn, tập thể dục, uống trà, xem phim, viết lách. Những việc tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại đem đến sự bình yên mà ông nói rằng “trước đây chưa từng có”.
“Tôi không còn phải sống theo kỳ vọng của người khác. Lần đầu tiên trong đời, tôi được quyết định nhịp sống của mình”, ông nói.
Không ai sai, chỉ là không còn phù hợp
Ông Lưu thừa nhận vợ cũ không phải người xấu. Bà hướng ngoại, thích giao tiếp, thường xuyên tham gia các buổi gặp gỡ, xây dựng quan hệ xã hội. Trong khi đó, càng lớn tuổi, ông càng yêu thích sự tĩnh lặng.
Ông thích lái xe một mình về quê, tìm đến những nơi có núi sông và thiên nhiên. Ông không thích rượu bia xã giao, nhưng trước đây vẫn phải tham gia vì các mối quan hệ.
“Không ai sai cả. Chỉ là khi bước vào tuổi nghỉ hưu, chúng tôi nhận ra nhu cầu sống của hai người đã hoàn toàn khác nhau”, ông nói.
Ly hôn, theo ông, không phải để phủ nhận 38 năm đã qua, mà là để cả hai có cơ hội sống theo cách mình mong muốn.
Tự do và những khoảng lặng
Cuộc sống hiện tại của ông Lưu không còn áp lực hay sự kiểm soát. Nhưng tự do cũng đi kèm với những khoảng lặng.
Ông hiếm khi tham gia các buổi tụ họp đồng nghiệp, không còn hứng thú với những câu chuyện so sánh thành tựu hay địa vị. Ông thích ngồi một mình uống trà, đọc sách, viết vài dòng suy nghĩ.
Khi buồn, ông lái xe đi nghe hòa nhạc hoặc xem phim.
Vài ngày trước, vợ cũ gọi điện báo mình bị sốt và đau họng. Ông lặng im lắng nghe. Người từng đồng hành gần nửa đời giờ chỉ còn là một người quen cũ.
“Đó là điều khiến tôi đôi khi thấy trống trải”, ông thừa nhận.
Nghỉ hưu – quyền được lựa chọn cách sống
Câu chuyện của ông Lưu được chia sẻ trên diễn đàn Toutiao đã thu hút nhiều ý kiến trái chiều. Có người cho rằng ông ích kỷ, có người lại bày tỏ sự đồng cảm.
Nhưng có lẽ điều đáng suy ngẫm không nằm ở việc ai đúng ai sai. Sau gần 40 năm hôn nhân, con người đã thay đổi theo thời gian. Khi còn trẻ, họ có thể cùng nhau vượt qua khó khăn. Nhưng khi bước vào tuổi xế chiều, nhu cầu sống, cách tận hưởng cuộc đời và mong muốn cá nhân có thể rẽ theo những hướng khác nhau.
Ly hôn ở tuổi nghỉ hưu không phải là lựa chọn dễ dàng. Nó đòi hỏi sự can đảm, chấp nhận cô đơn và cả những ánh nhìn phán xét.
“Tôi có thể sẽ hối hận trong 10 năm nữa. Nhưng ở hiện tại, tôi hài lòng. Tự do đến muộn còn hơn không bao giờ có”, ông Lưu nói.
Cuộc sống không có lựa chọn hoàn hảo. Chỉ có lựa chọn phù hợp với cảm xúc và hoàn cảnh của mỗi người.
Đôi khi, hạnh phúc không phải là ở bên nhau trọn đời, mà là để mỗi người có cơ hội được sống đúng với chính mình.