
Bố tôi chống chọi với căn bệnh ung thư đại tràng và ung thư tuyến tiền liệt trong một thời gian dài. Dù gia đình đã cố gắng hết sức để điều trị, ông vẫn không thể vượt qua bạo bệnh. Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì ba tháng sau, em gái tôi cũng rời bỏ cõi đời.
Có lẽ nhiều người vẫn còn nhớ vụ việc người vợ xưng hô “mày – tao” với chồng rồi bị sát hại từng gây xôn xao dư luận. Nạn nhân trong câu chuyện ấy chính là em gái tôi. Dù em chỉ là con nuôi của bố mẹ, nhưng trong gia đình, em luôn được yêu thương và xem như ruột thịt.
Em có một tuổi thơ nhiều thiệt thòi. Năm 6 tuổi, mẹ em qua đời, bố ruột không quan tâm chăm sóc. Em sống cùng bà ngoại, nhưng sau đó bà vướng vòng lao lý. Thương hoàn cảnh của em, bố mẹ tôi đã làm đầy đủ thủ tục pháp lý để nhận nuôi và nuôi dưỡng em khôn lớn.
Biến cố dồn dập chưa dừng lại ở đó. Mẹ tôi hiện mắc bệnh suy thận và đã phải chạy thận suốt 6 năm qua. Không chỉ vậy, bà còn chịu nhiều bệnh lý khác như tim mạch, huyết áp và thị lực suy giảm nghiêm trọng. Bản thân tôi là người khuyết tật, việc đi lại gặp nhiều khó khăn.
Đã có những lúc tôi tự hỏi vì sao ông trời lại quá bất công với gia đình mình. Dường như mọi biến cố và điều không may đều cùng lúc ập đến.
Nhưng rồi tôi nghĩ lại: được sống đã là một điều hạnh phúc. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều mảnh đời éo le, khó khăn hơn tôi rất nhiều. Chính suy nghĩ ấy giúp tôi tự động viên bản thân phải mạnh mẽ hơn. Tôi phải sống, phải cố gắng, không chỉ cho mình mà còn vì mẹ – và vì bố, vì em gái. Tôi tin ở một nơi nào đó, họ vẫn dõi theo và mong hai mẹ con tôi sống thật bình an, vui vẻ.
Hôm nay, tôi viết những dòng này không nhằm mục đích gì khác ngoài mong muốn nhận được một lời động viên từ những người đi ngang qua câu chuyện. Một lời chia sẻ nhỏ thôi cũng có thể trở thành động lực lớn để tôi bước tiếp, để năm mới có thêm nghị lực làm chỗ dựa vững chắc cho mẹ.