
Sáng ra, chỉ cần ghé biển gọi một đĩa cá trích tươi rói. Cá vừa kéo lưới từ biển lên, thịt ngọt, trong, chấm chút mắm gừng cay nồng là đủ đánh thức cả một ngày. Cái thú ăn ở xứ Nghệ không cầu kỳ, nhưng lại “ăn một lần là nhớ một đời”. Nó không phải là cao lương mỹ vị, mà là cái vị chân chất của biển, của người, của nắng gió miền Trung hun đúc.

Trưa về Hồ Goong, gọi một đĩa nộm giản dị. Không phải nhà hàng sang trọng, cũng chẳng cần bàn ghế cầu kỳ. Chỉ cần một góc hồ, gió thổi nhè nhẹ, thêm vài câu chuyện vu vơ là đủ thấy lòng nhẹ tênh. Ở Nghệ An, cái ngon không chỉ nằm ở món ăn, mà còn nằm ở không gian và cảm giác - thứ mà không phải nơi nào cũng có thể “bày bán”.
Chiều buông, biển Cửa Lò lại rộn ràng. Những con thuyền trở về, mang theo hương mặn của biển. Và tối đến, không gì “đã” hơn một đĩa mực nháy - thứ đặc sản mà người Nghệ vẫn tự hào. Mực còn tươi đến mức chấm vào nước mắm ớt, miếng thịt giòn sần sật như còn “thở” vị đại dương. Ngồi bên bờ biển, nghe sóng vỗ, ăn mực nháy, uống chút bia - cái cảm giác ấy, nói vui như dân mạng: “thua chi vua chúa ngày xưa, đúng cấy long bào!”.
Nhưng nếu chỉ có ăn ngon, Nghệ An chưa đủ để gọi là “đáng sống”.

Cái đáng sống ở đây nằm ở nhịp điệu. Người Nghệ không vội. Cuộc sống không quá ồn ào, không chen lấn đến nghẹt thở như những đô thị lớn. Ở đây, bạn vẫn có thể bắt gặp những buổi chiều người ta ngồi trước hiên nhà, uống chén trà, nói dăm ba câu chuyện đời. Những đứa trẻ vẫn chạy chân trần ngoài ngõ. Những phiên chợ quê vẫn giữ nguyên cái hồn xưa cũ.
Nghệ An cũng không thiếu những cơ hội để phát triển. Từ Vinh đang từng ngày mở rộng, đến các khu du lịch biển, du lịch sinh thái, văn hóa… tất cả đang chuyển mình. Nhưng điều đáng quý là giữa sự phát triển ấy, Nghệ An vẫn giữ được “cái cốt” của mình - không bị cuốn đi quá nhanh, không đánh mất bản sắc.
Nhiều người vẫn nói vui: Nghệ An “dừ”. “Dừ” trong cách ăn, cách nói, cách sống. Nhưng chính cái “dừ” ấy lại là điểm tựa. Nó khiến cuộc sống ở đây không bị xô bồ, không bị cuốn theo những giá trị nhất thời. Nó giữ cho con người ta một khoảng lặng để sống chậm hơn, sâu hơn.

Và có lẽ, điều làm nên hai chữ “đáng sống” không nằm ở những thứ lớn lao, mà nằm ở những điều rất nhỏ: một bữa ăn ngon, một buổi chiều yên ả, một tối biển mát lành. Những thứ tưởng chừng giản đơn ấy, khi cộng lại, lại thành một cuộc sống mà nhiều người ở nơi khác đang đi tìm.
Nghệ An - “dừ” mà không cũ. Bình dị mà không nhạt nhòa. Không hào nhoáng nhưng đủ đầy.
Sáng ăn cá trích, trưa làm đĩa nộm, tối mực nháy bên biển - nghe tưởng như chuyện vui, nhưng lại là một cách sống mà nhiều người mơ ước.
Và nếu phải nói một câu cho trọn vẹn, thì có lẽ chỉ cần vậy thôi: Nghệ An - đáng sống thật!