info-1780467937273582922514-0-0-1600-2560-crop-1780468057441252174696-1787108940.webp

Tuy nhiên, hồ sơ sau đó bị trả lại với lý do Hiệu trưởng phải ký thêm một “giấy cam kết” về việc không được kêu thiếu giáo viên (nếu cho giáo viên này nghỉ).

Khi giáo viên đề nghị ký, Hiệu trưởng cho rằng mình đã ký vào hồ sơ, tức đã xác nhận, thống nhất và chịu trách nhiệm về nội dung hồ sơ theo thẩm quyền; vì vậy không rõ phải “cam kết” thêm nội dung gì và căn cứ pháp lý nào yêu cầu phải có thêm loại giấy này.

Yêu cầu trên không có căn cứ trong Nghị định 154 và có dấu hiệu lạm quyền, tự phát sinh thêm thủ tục ngoài quy định.

Nghị định 154/2025/NĐ-CP không hề quy định hồ sơ tinh giản biên chế phải có một “giấy cam kết” riêng của Hiệu trưởng hay đơn vị sử dụng viên chức. Nghị định đã quy định rõ trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan, đơn vị trực tiếp quản lý: lập danh sách đối tượng, tính toán chế độ, trình cấp có thẩm quyền và chịu trách nhiệm về việc thực hiện.

Nói một cách dễ hiểu, chữ ký của Hiệu trưởng trên hồ sơ chính là sự xác nhận và gắn với trách nhiệm pháp lý của người đứng đầu đối với nội dung đã ký. Nếu hồ sơ đã có đầy đủ chữ ký của người có trách nhiệm thì việc yêu cầu viết thêm một tờ “cam kết” với cùng bản chất xác nhận đó là thừa.

Đáng nói hơn, theo phản ánh, đây không phải yêu cầu bằng văn bản mà chỉ được cán bộ phường truyền đạt bằng miệng. Hiệu trưởng hiểu rằng Nghị định không quy định nên không ký thêm, và cuối cùng người chịu hậu quả lại là giáo viên: hồ sơ bị trả về.

Nếu cơ quan tiếp nhận cho rằng “giấy cam kết” là bắt buộc thì rất đơn giản: hãy chỉ rõ điều nào, khoản nào của Nghị định 154 hoặc văn bản quy phạm pháp luật nào quy định phải có giấy này.

Không thể bằng một yêu cầu miệng của cán bộ cấp phường mà tự bổ sung thêm một thành phần hồ sơ Chính phủ không quy định, sau đó lấy chính việc thiếu giấy tờ tự đặt ra đó làm lý do trả hồ sơ của người dân.

Đó không còn đơn thuần là “hướng dẫn cho chắc”, mà là tự phát sinh thủ tục, vượt quá phạm vi thực hiện Nghị định và làm ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi của viên chức.

Giáo viên đang làm chế độ theo Nghị định 154 đã phải chạy tìm đủ loại giấy tờ cũ. Nếu hết quyết định tuyển dụng, hết tập sự, thuyên chuyển... lại đến một tờ “cam kết” không biết xuất phát từ quy định nào thì đúng là hết bị “hành” về hồ sơ lại bị xoay sang thủ tục “con”.

Nếu hồ sơ bị trả vì lý do này, giáo viên nên đề nghị cơ quan tiếp nhận trả lời bằng văn bản, ghi rõ hồ sơ thiếu giấy tờ gì và căn cứ pháp lý nào bắt buộc phải bổ sung.

Trong Nghị định 154, cấp xã, phường không có bất cứ quyền gì và không được giao nhiệm vụ gì hết. 

Cơ quan nhà nước được làm những gì pháp luật giao trong phạm vi thẩm quyền. Không thể tự đặt thêm một “cửa” rồi yêu cầu người dân phải bước qua cửa đó mới được giải quyết quyền lợi mà Nghị định của Chính phủ đã quy định.

P/S: Nghệ An có nhiều đại biểu Quốc hội và đại biểu HĐND các cấp. Theo chức trách, đại biểu có trách nhiệm giữ mối liên hệ chặt chẽ với cử tri, lắng nghe, phản ánh trung thực ý kiến, kiến nghị của nhân dân, đồng thời thực hiện quyền giám sát đối với hoạt động của cơ quan nhà nước và việc thi hành pháp luật. 

Vậy xin hỏi: khi nhiều cán bộ, giáo viên, viên chức phải vật vã hết với việc thực hiện Nghị định 126/2024 rồi đến Nghị định 154/2025, hồ sơ bị yêu cầu bổ sung, trả đi trả lại, quyền lợi có nguy cơ bị ảnh hưởng, các vị đại biểu đang ở đâu?

Không rõ do các đại biểu không nắm được thông tin, hay cho rằng đây không phải vấn đề thuộc trách nhiệm đại diện và giám sát của mình? 

Trần Quang Đại chia sẻ