
Theo hồ sơ vụ án, nguyên đơn yêu cầu vợ chồng ông N. thanh toán 1,623 tỷ đồng. Hai bị đơn thừa nhận có vay tiền nhưng cho rằng nghĩa vụ thực tế chỉ còn 508 triệu đồng.
Tại phiên sơ thẩm, tòa án chấp nhận yêu cầu của nguyên đơn và buộc vợ chồng ông N. trả toàn bộ số tiền 1,623 tỷ đồng.
Không đồng ý với phán quyết, phía bị đơn kháng cáo và cung cấp nội dung trao đổi qua Zalo giữa hai bên. Trong một tin nhắn ngày 13/9/2023, tài khoản của bà V. thể hiện khoản tiền được ghi nhận là 958 triệu đồng, trong đó có 508 triệu đồng tiền mượn và 450 triệu đồng liên quan đến việc cầm đất.
Ở cấp phúc thẩm, Hội đồng xét xử trực tiếp kiểm tra điện thoại của bị đơn, đồng thời xác minh tài khoản Zalo được đăng ký bằng số điện thoại của bà V. Từ đó, tòa có cơ sở xem nội dung trao đổi là căn cứ xác định nghĩa vụ nợ.
Kết thúc phiên phúc thẩm, bản án sơ thẩm được sửa. Vợ chồng ông N. chỉ phải thanh toán 508 triệu đồng theo nội dung kháng cáo.
Từ mức hơn 1,6 tỷ đồng ở phán quyết sơ thẩm, nghĩa vụ thanh toán cuối cùng giảm xuống còn 508 triệu đồng, chênh lệch hơn 1,1 tỷ đồng.
Vụ việc cũng cho thấy các trao đổi điện tử có thể trở thành nguồn chứng cứ đáng chú ý trong quá trình giải quyết tranh chấp dân sự, nếu được xác minh và đánh giá theo quy định pháp luật.