
Nhân vật trong câu chuyện là Cao Văn Nam (SN 2003, quê Nghệ An) và bà nội là cụ Thái Thị Bơ (SN 1937). Giữa tháng 4 vừa qua, cụ Bơ phải nhập viện điều trị trong 10 ngày vì nhiễm trùng máu.
Theo chia sẻ, những ngày đầu nhập viện, sức khỏe cụ diễn biến phức tạp. Do sốt cao kéo dài, cụ thường xuyên mệt mỏi, đầu óc không còn minh mẫn như trước nên tính tình cũng thay đổi. Cụ liên tục khó chịu, nói những lời khó nghe, giãy giụa và nằng nặc đòi về nhà.
Trước tình trạng đó, thay vì cáu gắt hay mệt mỏi, Nam lại chọn cách nhẹ nhàng ở bên cạnh bà suốt ngày đêm. Chàng trai trẻ kiên nhẫn dỗ dành, trò chuyện và chăm sóc từng chút một.
Không chỉ thức trắng đêm canh chừng để bà không làm tuột kim truyền, Nam còn ôm giữ tay chân bà mỗi khi cụ trở nên kích động. Có lúc cụ “quậy” quá, Nam liền mở điện thoại bật nhạc để dỗ bà như dỗ một đứa trẻ.

Một tình huống đáng yêu khiến cả phòng bệnh bật cười là khi cụ Bơ xem điện thoại rồi bất ngờ đòi mua luôn chiếc điện thoại ấy với giá... 20 nghìn đồng. Không ngần ngại “nhập vai”, Nam vui vẻ nhận tiền, rồi còn móc ví trả lại cụ 80 nghìn đồng tiền thừa sau khi cụ đưa tờ 100 nghìn.
Chị Trang - người cùng phòng bệnh, đang chăm sóc bố điều trị tại bệnh viện cho biết những ngày thức đêm, thiếu ngủ khiến ai cũng mệt mỏi và dễ căng thẳng. Thế nhưng cách Nam đối xử với bà khiến mọi người không khỏi cảm phục.
“Nhìn bạn ấy kiên nhẫn, nhẹ nhàng với bà, ai cũng quý. Dù cụ có làm ồn hay khó tính thì chẳng ai nỡ trách. Người thương bà như vậy sau này chắc chắn sẽ là người đàn ông tốt, biết thương vợ, thương con”, chị Trang chia sẻ.
Được biết, cụ Bơ có 10 người con cùng rất đông cháu chắt. Khi cụ nhập viện, cả gia đình thay phiên nhau túc trực chăm sóc để không ai quá vất vả.
Với Nam, việc chăm sóc bà không phải trách nhiệm hay nghĩa vụ nặng nề. Đó đơn giản là cách anh đền đáp những yêu thương mình từng nhận được từ bà trong suốt tuổi thơ.

Trong ký ức của Nam là những trưa hè nằm võng nghe bà ru ngủ, là những lần được bà ôm ấp, chở che, thậm chí “đứng ra bảo vệ” mỗi khi bị bố mẹ trách phạt.
Nay bà đã ở tuổi 89, vẫn luôn dành mọi điều tốt đẹp nhất cho con cháu. Theo Nam, bà là người luôn nhường phần ngon cho các con, các cháu và là sợi dây gắn kết đại gia đình.
“Dù bà có khó chiều đến đâu tôi cũng vui vẻ chấp nhận, vì bà là một người bà vĩ đại. Tôi chỉ mong bà sống thật lâu để tiếp tục là sợi dây kết nối cho cả gia đình”, Nam chia sẻ.
Giữa nhịp sống vội vã hôm nay, câu chuyện giản dị ấy đã chạm đến trái tim nhiều người. Bởi đôi khi, lòng hiếu thảo không cần những điều lớn lao, mà chỉ bắt đầu từ sự kiên nhẫn, yêu thương và ở bên những người thân yêu khi họ cần nhất.