unnamed-1770955179.jpg
Cậu bé He Zirui đã ứng dụng các kỹ thuật học được tại trại hè quốc phòng để sắp xếp hành lý - Ảnh: WEIBO

Theo South China Morning Post, nhân vật trong câu chuyện là cậu bé He Zirui, 14 tuổi, học sinh Trường trung học Học viện Quân sự Hoàng Phố (Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc). Hình ảnh Zirui đứng đợi tàu điện ngầm với cả “núi” đồ đạc trên lưng nhưng vẫn giữ được sự cân bằng, gọn gàng đã lan truyền mạnh mẽ trên mạng xã hội.

Trên lưng cậu bé là chăn màn, màn chống muỗi, dép, giày tập cùng nhiều túi đồ lớn, tất cả được xếp lớp ngay ngắn và buộc chặt bằng dây thừng. Theo Guangzhou Daily, Zirui và các bạn cùng phòng đã mất khoảng 20 phút để nén đồ và cố định hành lý. Trước đó, cậu đã tự “dợt” ở nhà để tính toán vị trí sắp xếp sao cho khoa học nhất.

Mẹ của Zirui chia sẻ, cậu bé chia vật nặng cho vào vali kéo, còn vật nhẹ mang trên lưng, đồng thời cân nhắc kỹ lưỡng thứ gì treo bên ngoài, điểm buộc dây ra sao để đảm bảo an toàn. Bà cho rằng con trai đã học được những kỹ năng này từ các trại hè quốc phòng mà em từng tham gia.

Sự việc diễn ra vào ngày 30-1, khi học kỳ kết thúc. Dù gia đình ngỏ ý muốn giúp đỡ, Zirui vẫn khẳng định có thể tự đóng gói và tự mình đi tàu về nhà. Cậu chỉ cần cha đến đón tại một ga tàu điện ngầm sau khi đã tự di chuyển qua 4 chặng.

Gia đình cho biết, họ rèn cho Zirui tính tự lập từ rất sớm. Cậu bé đã biết tự giặt quần áo từ năm 2 tuổi. Trong những lần chuyển đồ trước đó, em thậm chí còn tự vác cả chiếu tre và giá sách trên lưng.

Dưới bài đăng trên Weibo, một người dùng bình luận: “Tôi thực sự ngưỡng mộ cậu bé. Ngay cả là người lớn, tôi cũng không chắc mình có thể buộc đồ chắc chắn như vậy.”

Người khác chia sẻ: “Khả năng tự xoay xở của cậu bé, chứ không phải điểm số học tập, mới chính là điều giúp cậu tự tin đối mặt với mọi thử thách trong tương lai.”

unnamed-1-1770955211.jpg

Dạy con tính tự lập từ nhỏ – món quà vô giá của cha mẹ

Câu chuyện của Zirui không chỉ gây ấn tượng bởi hình ảnh “núi” hành lý trên lưng một cậu bé 14 tuổi, mà còn gợi mở nhiều suy nghĩ về việc rèn luyện tính tự lập cho trẻ.

Tự lập là một trong những phẩm chất quan trọng nhất giúp trẻ tự tin, chủ động và có trách nhiệm với cuộc sống. Tuy nhiên, tự lập không có nghĩa là để con “tự bơi” một mình, mà là sự đồng hành, hướng dẫn để con từng bước làm được những việc phù hợp với độ tuổi.

Trước hết, cha mẹ nên bắt đầu từ những việc nhỏ trong sinh hoạt hằng ngày. Trẻ từ 2–3 tuổi đã có thể tự cất đồ chơi, bỏ rác đúng chỗ hoặc chọn quần áo dưới sự gợi ý của người lớn. Khi lớn hơn, trẻ có thể tự đánh răng, tự mặc đồ, chuẩn bị cặp sách trước khi đi học. Những việc tưởng chừng đơn giản này lại giúp trẻ hình thành thói quen tự phục vụ bản thân thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào người khác.

Một nguyên tắc quan trọng là kiên nhẫn chờ đợi. Khi trẻ tự làm, chắc chắn sẽ chậm, vụng về, thậm chí làm sai. Thay vì sốt ruột làm thay, cha mẹ nên khích lệ: “Con thử lại lần nữa nhé” hoặc “Mẹ tin con làm được”. Cảm giác được tin tưởng sẽ giúp trẻ mạnh dạn hơn. Nếu người lớn luôn làm hộ vì sợ con vất vả, trẻ sẽ dần hình thành tâm lý ỷ lại.

Cha mẹ cũng nên giao cho con những nhiệm vụ phù hợp trong gia đình như tưới cây, lau bàn, xếp quần áo, cho thú cưng ăn. Khi được giao việc, trẻ cảm thấy mình có vai trò và trách nhiệm. Sau mỗi lần hoàn thành, đừng quên ghi nhận nỗ lực của con thay vì chỉ chú trọng kết quả.

Bên cạnh đó, hãy để con được tự đưa ra những lựa chọn nhỏ: chọn giữa hai bộ quần áo, chọn món ăn trong phạm vi cho phép, hoặc tự quyết định làm bài tập trước hay sau khi tắm. Việc được lựa chọn giúp trẻ học cách suy nghĩ, cân nhắc và chịu trách nhiệm với quyết định của mình.

Quan trọng hơn cả là dạy con cách đối diện với khó khăn. Khi con gặp vấn đề, thay vì giải quyết ngay, cha mẹ có thể hỏi: “Con nghĩ mình có thể làm thế nào?” Cách này rèn cho trẻ tư duy tìm giải pháp thay vì trông chờ người khác.

Cuối cùng, cha mẹ chính là tấm gương lớn nhất. Trẻ học nhiều nhất qua quan sát. Khi thấy bố mẹ chủ động, có trách nhiệm, giữ lời hứa và biết tự sắp xếp cuộc sống, trẻ sẽ dần hình thành những phẩm chất tương tự. Tự lập không đến trong một ngày, mà là cả một quá trình rèn luyện bằng sự yêu thương, kiên nhẫn và nhất quán của gia đình.