Khi tôi mới tròn một tuổi, bố rời bỏ hai mẹ con để theo người phụ nữ khác. Mẹ ở vậy nuôi con. Từ đó, bà mang trong mình nỗi hận đàn ông và nỗi buồn hôn nhân đổ vỡ. Mẹ tìm đến rượu như một cách giải tỏa. Những lúc say, bà thường trút giận lên tôi: “Nếu không vì mày là con gái thì cuộc đời tao đã chẳng khổ thế này. Sao mày không đi theo bố mày đi?”
Những lời nói ấy theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ. Tôi từng trách mẹ, từng ước mình lớn thật nhanh để rời khỏi căn nhà đầy nước mắt. Nhưng khi trưởng thành, tôi hiểu mẹ cũng là người chịu nhiều tổn thương. Bà vừa mất chồng, vừa một mình gồng gánh nuôi con trong khó khăn. Sự cay nghiệt ngày ấy, có lẽ bắt nguồn từ nỗi đau quá lớn.
Khi tôi đi làm, có thu nhập ổn định, cuộc sống hai mẹ con dần khá hơn. Mẹ bỏ rượu, không còn chì chiết tôi nữa. Những năm gần đây, chúng tôi sống bình yên. Thậm chí, mẹ nhiều lần khuyên tôi tìm lại bố: “Nếu con muốn, thử đăng thông tin lên mạng xem. Biết đâu ông ấy còn sống thì sẽ tìm được.”
Nhưng tôi không muốn. Trong suy nghĩ của tôi, người đàn ông từng ruồng rẫy vợ con không xứng đáng để tôi tìm lại.
Thế rồi cách đây hơn một tháng, một người hàng xóm cũ gọi điện báo rằng bố tôi đã trở về tìm con. Ông xin số điện thoại và địa chỉ của tôi. Vài ngày sau, ông thực sự xuất hiện trước cửa nhà.
Người đàn ông năm nào giờ gầy gò, già hơn nhiều so với tuổi. Vì phép lịch sự, tôi mời ông vào nhà. Sau vài câu hỏi thăm, ông nói thẳng: “Chuyện năm xưa bố sai. Bao năm nay hai mẹ con sống khổ lắm phải không? Bố mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Bố muốn trước khi chết được bù đắp cho hai mẹ con.”
Nghe đến đó, tôi đứng dậy, xin phép kết thúc cuộc nói chuyện. Dù biết ông hiện rất giàu có, nhưng tôi nghĩ tiền bạc không thể đổi lại tuổi thơ thiếu thốn của mình, cũng không thể trả lại những năm tháng thanh xuân mẹ đã đánh mất.
Tưởng mọi chuyện dừng lại ở đó, nhưng hôm qua, một người tự xưng là luật sư của bố liên hệ với tôi. Ông mời tôi đến văn phòng để bàn về việc phân chia tài sản theo di chúc. Theo thông tin được cung cấp, nếu tôi nhận lại bố, tôi sẽ được hưởng 10 tỷ đồng tiền mặt cùng một phần cổ phần trong công ty của ông.
Thành thật mà nói, tôi không mặn mà với số tiền ấy. Tuy nhiên, mẹ lại có suy nghĩ khác. Bà bảo: “Con không nhận tiền cũng được, mẹ không ép. Nhưng ông ấy sắp đi rồi, con nhận bố coi như giúp ông ấy toại nguyện trước lúc qua đời. Đừng để sau này ân hận vì mình quá cứng rắn.”
Lời mẹ khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Dù xa cách mấy chục năm, giữa tôi và ông vẫn tồn tại sợi dây huyết thống. Thời gian của ông có lẽ không còn nhiều. Nhưng vết thương trong tôi cũng chưa bao giờ thực sự lành.
Tôi nên tha thứ? Nên nhận tài sản? Hay tiếp tục giữ khoảng cách như suốt bao năm qua?
Góc nhìn chuyên gia: Nên tách bạch tình cảm và quyền lợi pháp lý
Đây không đơn thuần là câu chuyện tiền bạc, mà là vấn đề cảm xúc kéo dài hàng chục năm. Việc người cha rời bỏ gia đình chắc chắn để lại tổn thương sâu sắc cho cả hai mẹ con. Những cảm xúc buồn, giận, thậm chí oán trách là hoàn toàn chính đáng.
Tuy nhiên, ở thời điểm hiện tại, cần tách bạch hai vấn đề:
Thứ nhất, tình cảm cha con.
Tha thứ hay không là quyền cá nhân. Tha thứ không đồng nghĩa với việc quên đi quá khứ, mà có thể chỉ là buông bớt gánh nặng trong lòng để bản thân được nhẹ nhõm hơn.
Thứ hai, quyền lợi hợp pháp.
Khoản tài sản 10 tỷ đồng và cổ phần doanh nghiệp, nếu đúng theo di chúc và quy định pháp luật, là quyền thừa kế chính đáng. Việc nhận tài sản không đồng nghĩa với việc xóa bỏ mọi tổn thương. Đó có thể được xem là trách nhiệm cuối đời của người cha dành cho con.
Trong trường hợp này, người trong cuộc nên tìm hiểu kỹ về tính pháp lý của di chúc, giấy tờ thừa kế, quyền và nghĩa vụ liên quan. Nếu cần, nên tham vấn luật sư độc lập để tránh rủi ro về sau.
Một yếu tố khác cũng cần cân nhắc là người mẹ – người đã dành cả thanh xuân nuôi con. Nếu khoản tài sản ấy có thể giúp bà an hưởng tuổi già, chăm sóc sức khỏe tốt hơn, thì đó cũng là điều đáng suy nghĩ.
Cuối cùng, quyết định tha thứ hay không không ai có thể thay bạn lựa chọn. Nhưng hãy cân nhắc trong sự bình tĩnh, thay vì để cơn giận dẫn lối. Đôi khi, buông bỏ oán giận không phải để người khác được thanh thản, mà để chính mình có cơ hội bước tiếp nhẹ nhàng hơn.