745556387-1576918080687968-6404783005207684419-n-1783854651.jpg

Chiến tranh đã lùi xa nhiều thập kỷ nhưng vẫn còn đó những câu chuyện về sự chờ đợi và hy sinh khiến nhiều người lặng đi khi nhắc đến.

Năm 1968, trong thời kỳ cả nước bước vào giai đoạn ác liệt của cuộc kháng chiến, bà Nguyễn Thị Ngọ khi ấy là công nhân tại Nhà máy Đường Sông Lam đã quen biết và nên duyên với người lính trẻ Nguyễn Văn Đinh. Sau một thời gian tìm hiểu, hai người tổ chức lễ cưới vào tháng 11/1971 trong điều kiện vô cùng giản dị, không váy cưới, không ảnh cưới hay nghi thức cầu kỳ như ngày nay.

Niềm hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ chỉ kéo dài ít ngày. Sau khi hoàn tất việc thăm hỏi hai bên gia đình, ông Nguyễn Văn Đinh trở lại đơn vị để tiếp tục làm nhiệm vụ tại chiến trường.

Đó cũng là lần gặp cuối cùng của hai người.

Năm 1972, gia đình nhận được giấy báo tử, xác nhận ông Nguyễn Văn Đinh đã hy sinh tại chiến trường Quảng Trị. Tin dữ khiến người vợ trẻ khi ấy rơi vào mất mát lớn khi cuộc hôn nhân mới chỉ bắt đầu.

Vài năm sau, bà Ngọ quyết định xây dựng cuộc sống mới cùng ông Đậu Quang Thuận - người đồng nghiệp cùng nơi làm việc. Hai người có với nhau ba người con và cùng vun đắp mái ấm gia đình.

Điều khiến nhiều người xúc động là trong suốt những năm tháng chung sống, ông Thuận luôn tôn trọng quá khứ của vợ. Di ảnh người liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh vẫn được bà Ngọ lưu giữ cẩn thận trong gia đình như một sự tri ân đối với người chồng đầu đã ngã xuống vì Tổ quốc. Theo chia sẻ của bà, chồng hiện tại luôn thấu hiểu, chưa từng phản đối hay tạo áp lực về việc gìn giữ những kỷ vật ấy.

Dẫu cuộc sống đã sang trang, trong lòng bà Ngọ vẫn còn một điều day dứt: nhiều năm liền bà không biết chính xác nơi người chồng đầu yên nghỉ để có thể thắp nén hương tưởng niệm.

Sau hơn nửa thế kỷ kể từ ngày nhận tin báo tử, bà mới có dịp trở lại Quảng Trị trong hành trình tri ân các anh hùng liệt sĩ. Đứng trước khu tưởng niệm, người phụ nữ tóc đã bạc lặng lẽ dâng hoa, thắp hương và bày tỏ nỗi niềm dành cho người chồng đã hy sinh từ thời tuổi trẻ.

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Ngọ không chỉ gợi nhớ những mất mát mà chiến tranh để lại đối với nhiều gia đình Việt Nam, mà còn cho thấy giá trị của sự thủy chung, lòng biết ơn và sự bao dung giữa những con người bình dị. Đó cũng là lời nhắc về những hy sinh của các thế hệ đi trước để đất nước có được hòa bình hôm nay.