du-lich-ha-noi-ve-dem-1-1775196948.png

Đêm Hà Nội trong lát cắt ký ức

Bạn rủ: “Đi thăm phố cổ qua góc nhìn nhiếp ảnh Canon đi!” Thứ ấy tôi mê, thế là đi một cuộc hẹn rất nhẹ, mà hóa ra lại mở ra cả một miền ký ức.

Hà Nội đã vào thu. Đêm dịu, gió mỏng như tơ, hương hoa hoàng lan len qua từng nhịp bước. Từ Nguyễn Thái Học, chúng tôi vòng qua Văn Miếu - Quốc Tử Giám, nơi được xem là trường đại học đầu tiên của Thủ đô. Lầu chuông, gác trống sáng lên trong ánh đèn vàng ấm, trầm mặc và tĩnh tại, như giữ hộ một phần hồn cốt nghìn năm còn sót lại giữa lòng phố thị.

Những con đường men theo Hoàng thành Thăng Long hun hút trong đêm. Ánh đèn hắt xuống từng vạt tường cũ, loang lổ dấu thời gian. Bóng người lính gác thấp thoáng phía xa khiến lòng tôi chợt chùng xuống cảm giác như vừa bước qua một ranh giới mỏng manh giữa hiện tại và quá khứ, nơi từng viên gạch, từng hàng cây đều mang theo câu chuyện riêng của mình.

pho-co-ha-noi-ve-dem-5-0ab54a0a1e-1775196972.webp

Chợ Đồng Xuân vẫn nhộn nhịp như chưa từng ngủ. Chợ đêm họp muộn, dòng người đan vào nhau trong tiếng rao, tiếng cười, ánh đèn và cả hơi thở gấp gáp của phố phường. Ở góc Tạ Hiện, những vị khách phương xa ngồi kín lối, nâng ly bia vàng óng dưới ánh đèn phố cổ, tiếng nói cười hòa lẫn vào nhau thành một bản hòa âm không lời của đêm Hà Nội.

Tôi rẽ về phía Hồ Gươm. Qua cầu Thê Húc cong cong như một nét bút son vẽ ngang mặt nước, dừng lại bên tháp Hòa Phong lặng lẽ. Những gánh phở khuya, hàng ngô nướng, vỉ than hồng âm ỉ - tất cả khơi dậy một miền ký ức thân quen đến lạ. Mùi khói, mùi bắp, mùi nước dùng phở quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị rất riêng - thứ hương vị mà chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ khiến người ta nhớ mãi.

Hồ Gươm lặng như tờ. Tháp Rùa soi bóng xuống mặt nước, như một ngọn đèn nhỏ đặt giữa trang sách nghìn năm văn hiến. Mọi âm thanh dường như lùi xa, chỉ còn lại sự tĩnh lặng dịu dàng, đủ để lòng người chậm lại và lắng nghe chính mình.

Đêm đã khuya. Tôi vòng qua Ô Quan Chưởng, nơi những hàng ăn vẫn còn sáng đèn, mái ngói cũ in bóng lên nền trời thu trong vắt. Hà Nội hôm nay đã khác - hiện đại hơn, rực rỡ hơn, đông đúc hơn. Nhưng giữa nhịp sống hối hả ấy, vẫn còn đó một Hà Nội xưa, lặng lẽ và nguyên vẹn. Nó ẩn trong lát cắt của chợ đêm, trong nhịp chân qua phố cổ, trong mùi phở khuya, và trong ánh đèn run rẩy nghiêng trên mái phố cũ.

nhipsonghanoihanoimoicomvn-uploads-album-20200122-327aeb54-b197-428d-a0c7-d689ba7d5dcb-1775196990.jpg

Ba giờ mười lăm sáng. Tôi trở về, mang theo một giấc mơ còn dang dở. Hà Nội trong tôi không chỉ là một thành phố mà là nơi quá khứ và hiện tại đan cài, như những lớp ánh sáng mờ trên mặt hồ thu, lúc tỏ lúc khuất, nhưng chưa bao giờ mất đi.

Và có lẽ, Hà Nội sẽ mãi như thế trong tôi: vừa cũ vừa mới, vừa trầm mặc vừa náo nhiệt như một bản nhạc không bao giờ tắt. Mỗi lần đêm xuống, tôi lại nghe thấy tiếng bước chân ký ức trở về, len qua từng con phố nhỏ, chạm vào những góc rất sâu của tâm hồn.

Biết đâu, trong một buổi sớm mai nào đó, khi mặt trời còn e ấp sau hàng cây, tôi lại lên đường đi tìm một lát cắt khác của Hà Nội, nơi thời gian vẫn đang thở rất khẽ giữa lòng phố.