vn-236764788-1784626218.gif

Ở góc độ của người đi cưới, họ có thể nghĩ rất đơn giản: "Hai năm trước tôi cho bạn vay 2 triệu. Hôm nay bạn cưới, thay vì đưa thêm tiền rồi lại phải đòi nợ sau này, tôi cấn luôn cho gọn." Nếu khoản nợ đúng bằng mức tiền họ dự định mừng cưới thì cách xử lý này rõ ràng là sòng phẳng, không ai thiệt.

Nhưng vấn đề nằm ở cách thể hiện.

Chỉ một tờ giấy ghi "TRỪ NỢ" khiến món quà cưới trở thành một cuộc quyết toán tài chính. Trong khi đó, chỉ cần một lời nói trước buổi lễ hoặc một dòng nhắn nhẹ nhàng như: "Mừng hai bạn trăm năm hạnh phúc. Khoản 2 triệu trước đây coi như mình cấn vào phong bì cưới nhé!" thì câu chuyện sẽ dễ được đón nhận hơn rất nhiều.

Bởi trong giao tiếp, đúng chưa chắc đã hay. Người khéo không chỉ biết giữ tiền bạc rõ ràng mà còn biết giữ thể diện và cảm xúc cho người khác.

Ở chiều ngược lại, cũng có ý kiến cho rằng người vay mới là người nên chủ động. Nếu đã nhớ mình còn nợ bạn 2 triệu, lẽ ra trước đám cưới nên hoàn trả hoặc ít nhất trao đổi trước để tránh đặt bạn vào tình huống khó xử. Khi người cho vay phải tự "đòi" bằng cách cấn trừ trong phong bì cưới, điều đó phần nào cho thấy khoản nợ đã bị bỏ quên.

Vì vậy, nếu phải chọn giữa hai quan điểm, có lẽ đây là một cách xử lý sòng phẳng về tiền bạc nhưng thiếu tinh tế trong ứng xử. Tiền có thể tính đủ từng đồng, nhưng trong tình bạn, cách cư xử đôi khi còn đáng giá hơn chính số tiền ấy.

Còn bạn, nếu là chủ nợ, bạn sẽ bỏ 2 triệu vào phong bì rồi đợi bạn trả sau, hay cũng sẽ để lại một mảnh giấy ghi "TRỪ NỢ"?