
Con gái em tên thường gọi ở nhà là Ốc, tên đi học là Khánh Vân.
Ngày 31/10/2025, như thường lệ em vẫn gửi con ở trường. Nhưng vào khoảng 14 giờ, em nhận được cuộc gọi từ giáo viên chủ nhiệm với nội dung: các cháu đang trong giờ ngủ trưa thì bị trần thạch cao rơi xuống, hiện đang được cấp cứu tại Bệnh viện Quốc tế.
Sau khi cấp cứu ở Bệnh viện Quốc tế, cháu được chuyển xuống Bệnh viện Nhi Nghệ An với chẩn đoán:
Chấn động não;
Các cung trước xương sườn cản quang kém (nói nôm na là nghi chấn thương sọ não và gãy xương sườn);
Đa chấn thương vùng mặt;
Khâu 2 lớp, gần 30 mũi;
Sứt một phần thân răng số 62.
Từ lúc bị tai nạn ở trường đến lúc nhập viện Nhi là gần 2 giờ, nên phải đợi thêm 5 giờ nữa (tức là tổng cộng 7 giờ) mới đủ thời gian để chụp CT não và các tổn thương lúc đó mới hiển thị rõ nhất. Khoảng thời gian chờ đợi đó là một cực hình đối với em: vừa thương con, vừa dỗ con đau, vừa lo lắng con bị ảnh hưởng đến não.
Con thì đau, vết thương ở mặt chưa thể khâu ngay được, phải đợi có kết quả kiểm tra não và sườn rồi mới làm một lần, vì phải gây mê. Nếu khâu trước rồi sau đó kiểm tra não mà phải gây mê thêm lần nữa thì không được.
Mọi thủ tục xong xuôi khoảng 21 giờ 30, cháu được gây mê và đưa vào phòng phẫu thuật. Lại là một khoảng thời gian đợi chờ đứng ngồi không yên đối với em. Đến gần 24 giờ thì bé khâu xong.
Quá trình khâu của bé là khâu 2 lớp, vết thương dài nhất ở phần má phải khoảng 5cm. Các vết thương khác từ thái dương vòng ra sau tai phải, má phải, mi mắt bên phải… đều là vết thương sâu, nhiều dị vật, với gần 30 mũi khâu.

Trong quá trình điều trị tại bệnh viện, nhà trường vẫn qua lại đồng hành cùng gia đình, hỗ trợ cơm, cháo… chăm sóc bé. Nhà trường cũng hứa sẽ đồng hành lâu dài, thăm khám, điều trị sẹo sau này cho bé nên gia đình không trình báo Công an hay đưa sự việc ra pháp luật.
Các chi phí khám chữa bệnh tại Bệnh viện Nhi trong 11 ngày do nhà trường thanh toán (các cháu không được hưởng bảo hiểm nên chi phí khoảng hơn 4 triệu đồng; lúc xuất viện gia đình thanh toán, sau đó nhà trường chuyển khoản lại cho mẹ 5 triệu đồng).
Các chi phí thuốc thang, tiêm phòng, cơm cháo, bỉm, sữa… có khoản nhà trường thanh toán, có khoản gia đình tự chi trả.
Tuy nhiên, từ sau khi ra viện, cháu có lịch hẹn tái khám nhưng nhà trường không hỏi han. Nhà trường cũng không chủ động thăm hỏi hay có buổi làm việc trực tiếp với gia đình.
Gần một tháng sau, khi em tìm hiểu về điều trị sẹo cho cháu và được Bệnh viện 108 tư vấn “thời gian vàng” thăm khám là từ 1–1,5 tháng, gia đình lại chủ động liên hệ với nhà trường để làm việc.
Thống nhất đi thăm khám tại Bệnh viện Nhi Trung ương theo sự sắp xếp của nhà trường, có cô hiệu trưởng đi cùng mẹ và bé.
Tại đây, bác sĩ tư vấn: sẹo của bé sau 6 tháng – 1 năm có thể can thiệp về thẩm mỹ (tiêm sẹo, laser sẹo…), nhưng khuyến nghị 5–6 năm sau mới nên làm vì bé còn quá nhỏ và chưa phù hợp về tâm lý.
Bé phải khâu ở phần đuôi mắt, có vết sẹo trên mí mắt kéo xuống, nên một bên mắt phải bị lệch, không cân xứng. Tuy nhiên, do cháu còn nhỏ, còn phát triển, nên phải chờ đến đủ 18 tuổi (sau dậy thì) mới đánh giá chính xác mức độ co kéo để can thiệp thẩm mỹ.

Hiện tại, chỉ có thể bôi thuốc sẹo và massage sẹo. Nhà trường chỉ mua duy nhất một tuýp thuốc sẹo theo đơn bác sĩ ở Bệnh viện Nhi Nghệ An; từ sau khi xuất viện đến nay, gia đình tự mua toàn bộ.
Khám tâm lý cho bé, bác sĩ chẩn đoán: theo dõi phản ứng với stress cấp (có thuốc kê đơn, nhà trường mua). Tuy nhiên, nhà trường lại cho rằng đây không phải là vấn đề tâm lý của trẻ mà là tâm lý của mẹ.
Mọi điều bác sĩ tư vấn, cô hiệu trưởng đi cùng mẹ và bé đều nắm rõ, nhưng sau buổi khám, phía nhà trường vẫn dửng dưng, không có ý kiến hay liên hệ với gia đình để thống nhất phương án điều trị cho cháu.
Gia đình tiếp tục chủ động liên hệ làm việc. Trong buổi làm việc, nhà trường nói: “Không có chỉ định y khoa cho vấn đề sẹo và mắt của cháu sau này, nên nhà trường không đồng ý.”
Xin hỏi: một đứa trẻ đang ngủ trưa mà bị cả mảng trần thạch cao rơi xuống, phải hai người lớn mới nhấc được tấm thạch cao lên để kéo cháu ra, thì cháu có bị ám ảnh, ảnh hưởng tâm lý hay không? Cháu đã được khám tâm lý tại Bệnh viện Nhi Trung ương và chẩn đoán theo dõi phản ứng stress cấp, vậy mà nhà trường lại nói đó là tâm lý của mẹ.

Làm việc trực tiếp đã 3 lần, trao đổi qua điện thoại thì không đếm xuể. Khi nói miệng, nhà trường luôn nói sẽ đồng hành cùng gia đình, nhưng khi đưa ra phương án giải quyết thì lại thoái thác, cho rằng không có chỉ định y khoa, rồi quy kết là tâm lý của mẹ.
Lúc mới xảy ra sự việc, nhà trường đồng hành và hỗ trợ nên gia đình không làm căng. Đến nay, khi cần giải quyết hậu quả lâu dài thì nhà trường lại không chấp nhận. Như vậy là sao?
Hiện tại, nhà trường có dấu hiệu thoái thác trách nhiệm. Em xin hỏi các mẹ: nếu đặt mình và con mình vào hoàn cảnh này thì các mẹ sẽ xử lý như thế nào? Em xin cảm ơn.
Trên cương vị là một ngôi trường nuôi dạy trẻ, nhưng lại ứng xử như vậy sao? Ban đầu thì ân cần, chăm sóc, hứa hẹn; đến khi bàn phương án giải quyết hậu quả thì lại quay ngược thái độ, không chấp nhận hậu quả sẹo và ảnh hưởng thẩm mỹ mắt của cháu, mà chỉ muốn hỗ trợ tinh thần một phần.
Có lẽ nhà trường nghĩ rằng thời gian đã trôi qua, gia đình không đưa ra pháp luật ngay từ đầu nên giờ coi như xong. Em xin thưa: em sẽ đấu tranh cho con đến cùng, không chỉ vì con em mà còn vì tư cách, đạo đức của một ngôi trường nuôi dạy trẻ.
Nếu các bậc phụ huynh gửi con em mình vào một ngôi trường như vậy, liệu có yên tâm không?
Nỗi đau về thể xác, sự ám ảnh khi bị cả tấm trần đè lên người – người lớn còn khó chịu đựng, huống chi là một đứa trẻ mới 22 tháng tuổi?”
Cre: FB Bá Thị Khánh Linh