659107085-1480869466991194-3964552498767352508-n-1774861265.jpg

Bác là người chứng kiến tuổi thơ nhiều thiếu thốn và nỗi buồn của hai anh em cháu. Sau khi sinh em, mẹ cháu lâm bệnh nặng - một căn bệnh hiếm gặp. Gia đình nội ngoại hai bên, đặc biệt là bố cháu - người đàn ông gầy gò, khắc khổ đã chạy chữa khắp nơi, nhưng cuối cùng vẫn không giữ được mẹ ở lại với các con.

Từ đó, mái nhà nhỏ chỉ còn lại bố con cháu cùng ông bà nội đã tuổi cao, sức yếu. Cuộc sống chồng chất khó khăn, nhưng cả gia đình vẫn gắng gượng nương tựa vào nhau để vượt qua từng ngày. Một năm sau ngày mẹ mất, ông nội cháu cũng qua đời. Gánh nặng gia đình, nợ nần cứ thế đè lên vai người cha vốn đã nhiều nhọc nhằn.

Chưa kịp nguôi ngoai, bà nội cháu lại đau ốm liên miên. Điểm tựa mong manh của hai anh em cứ lay lắt như ngọn đèn sắp cạn dầu. Rồi biến cố tiếp tục ập đến khi bà bị ngã gãy xương, phải nhập viện cấp cứu, chờ phẫu thuật. Tuổi cao, sức yếu khiến bà không thể mổ ngay, phải nằm hồi sức tích cực suốt nhiều tuần liền.

658361871-1480877413657066-7246101061083501032-n-1774861454.jpg

Những ngày ấy, hai anh em cháu sống trong cảnh bữa đói bữa no, khi thì cháo, khi thì rau qua ngày. Hai đứa thay nhau cùng bố vào viện chăm bà. Cháu là anh, hiểu chuyện hơn, nên luôn cố gắng kìm nén cảm xúc. Nhưng bác vẫn nhiều lần bắt gặp cháu với đôi mắt đỏ hoe. Cháu nói, rất khẽ: “Cháu nhớ mẹ…”

Nồi cơm và thức ăn nấu từ chiều ngày 28/3 vẫn còn nguyên. Đứa em cháu nói trong nghẹn ngào: “Hai anh em không muốn ăn, bác ạ…”.

Sáng ngày 29/3, tiếng gọi quen thuộc của lũ bạn lại vang lên trước cửa: “Ngọc Minh ơi!”. Lần này, cháu vẫn theo các bạn ra ngoài như mọi ngày… nhưng lại là lần cuối cùng khu phố này còn được nghe thấy tiếng gọi thân thương ấy.

658787607-1480872166990924-5933767894933157653-n-1774861297.jpg
659284844-1480869503657857-4640432755447881882-n-1774861320.jpg

Cháu ra đi, để lại phía sau người bà đang đau yếu, người em thơ dại, người bố lam lũ với bao nỗi truân chuyên. Cháu để lại mái nhà còn chưa kịp hoàn thiện, những ước mơ còn dang dở, và cả khát khao giản dị: một lần nữa được gặp lại mẹ.

Ngọc Minh ơi! Giờ đây, mong rằng cháu đã được nghỉ ngơi, đã thôi những muộn phiền của cuộc đời ngắn ngủi. Ở nơi xa ấy, có ông nội, có mẹ Hoa, có những người thân yêu đang đón cháu bằng tất cả sự bình yên.

Nếu có thể, cháu hãy dẫn lối để những người đang tìm kiếm sớm đưa cháu trở về – trở về bên những người yêu thương cháu nhất.

Khu phố nhỏ này sẽ luôn nhớ về cháu - một đứa trẻ ngoan, chịu nhiều thiệt thòi nhưng luôn biết yêu thương.

Tạm biệt cháu nhé, Ngọc Minh… 

Võ Bích Ngọc chia sẻ