Anh tự hỏi, có con đường nào đã đưa em đi xa đến vậy? Có ngã rẽ nào đã vô tình chia cắt đôi ta - hai con người từng ngỡ sẽ đi cùng nhau đến cuối cuộc đời?

Em vẫn thế, với môi son má hồng, xinh đẹp và rạng rỡ. Nhưng có điều gì đó đã đổi thay. Phải chăng, cuộc sống đủ đầy, những xa hoa phù phiếm đã khiến em không còn là em của những ngày giản dị bên anh? Hay ngay từ đầu, anh chưa từng hiểu hết con người em?

Những bộ váy lụa là, những điều hào nhoáng… có phải đó mới là điều em thực sự cần? Còn anh - với tất cả chân thành lại trở nên nhỏ bé và lạc lõng trong thế giới mà em lựa chọn.

Anh không biết người ấy sẽ yêu em như thế nào. Cũng chẳng thể chắc rằng em sẽ tìm được hạnh phúc nơi họ. Liệu những lời hứa có đủ bền lâu, hay rồi cũng sẽ tan biến trong một khoảnh khắc nào đó - giống như cách em đã rời bỏ anh?

1410767971811-640-1775615447.jpg

Điều khiến anh day dứt không chỉ là sự chia ly, mà là những lỗi lầm em mang theo. Anh tin, ở một góc nào đó trong tim, em cũng đang giằng xé giữa lý trí và lương tâm. Có những mất mát, chỉ khi đánh đổi rồi người ta mới nhận ra, nhưng đã quá muộn để quay đầu.

Giá như em dừng lại một chút, ngoảnh đầu nhìn lại… có lẽ mọi thứ đã khác. Thời gian, nếu được níu giữ đúng lúc, có thể chữa lành những vết rạn vỡ.

Còn anh - vẫn ở đây, với những ký ức chưa thể xóa nhòa. Em vẫn là cô gái mà anh đã từng yêu thương bằng tất cả chân thành, suốt những tháng ngày không thể nào quên.