
Ước mơ bình dị của người lính giữa chiến trường
Tại Nhà bia tưởng niệm liệt sĩ quân dân y và thương bệnh binh miền Đông Nam Bộ, tên của hơn 9.000 liệt sĩ được lưu danh. Mỗi dòng tên là một số phận, một gia đình và những ước mơ còn dang dở vì chiến tranh.
Trong số các kỷ vật được gìn giữ có hồ sơ của liệt sĩ Đỗ Trọng Hải, bác sĩ quân y thuộc Trung đoàn 64, Sư đoàn 320A. Ông hy sinh năm 1972 tại điểm cao 1015 trên chiến trường Tây Nguyên khi đang làm nhiệm vụ.
Những hiện vật còn lại gồm Bằng "Tổ quốc ghi công", bức ảnh chân dung thời trẻ và lá thư ông gửi về cho người vợ ở hậu phương. Đây là những tư liệu phản ánh tình cảm gia đình của một người lính trong những năm tháng chiến tranh.
Trong thư, người chồng căn dặn vợ giữ gìn sức khỏe, đặc biệt trong thời gian mang thai và sinh nở. Ông cũng chia sẻ mong muốn giản dị về ngày đoàn tụ sau chiến tranh: được trở về gặp vợ và ôm đứa con chào đời khỏe mạnh.

Ngày trở về không bao giờ đến
Theo thông tin được lưu giữ, liệt sĩ Đỗ Trọng Hải đã không kịp thực hiện mong ước ấy. Sau khi ông hy sinh, 2 tháng 13 ngày sau, vợ ông là bà Hoàng Thị Sâm sinh một bé gái và đặt tên là Đỗ Hoài Nam.
Người cha chưa một lần được gặp con, còn người vợ chỉ có thể lưu giữ ký ức qua những dòng thư và bức ảnh đã ngả màu theo thời gian. Những kỷ vật ấy trở thành chứng tích về một tình yêu, một gia đình và sự hy sinh của thế hệ đi trước trong những năm tháng chiến tranh.
Đến nay, câu chuyện về lá thư của bác sĩ quân y Đỗ Trọng Hải vẫn được nhiều người nhắc lại như một lát cắt xúc động về cuộc sống của những người lính. Đó không chỉ là ký ức của một gia đình mà còn góp phần nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và sự hy sinh của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.