
Theo quan điểm được ông chia sẻ, nhiều người có thể dành vài năm trên giảng đường để tiếp nhận kiến thức chuyên môn, trong khi những người bước sớm vào cuộc sống lại tích lũy kinh nghiệm qua công việc, va chạm, thành công, thất bại và những quyết định thực tế.
“Tôi không có bằng đại học là đúng, nhưng người ta tưởng tôi không học là hiểu lầm. Người ta học ở trường đại học 5 năm, còn bọn tôi học trường đời 35 năm rồi.”
Câu nói này không nên được hiểu theo hướng phủ nhận giá trị của giáo dục đại học. Bằng cấp vẫn là lợi thế quan trọng, giúp nhiều người có nền tảng kiến thức, kỹ năng chuyên môn và cơ hội tiếp cận nghề nghiệp.
Nhưng tấm bằng không phải là điểm kết thúc của quá trình học tập.
Có người tốt nghiệp đại học rồi tiếp tục đọc sách, nghiên cứu, cập nhật kiến thức và học hỏi suốt đời. Cũng có người không đi theo con đường đại học truyền thống nhưng vẫn học từ công việc, từ những người đi trước và từ chính những lần mình mắc sai lầm.
Thực tế cuộc sống, đặc biệt trong kinh doanh, luôn đặt ra những bài toán không có sẵn đáp án. Một quyết định có thể mang lại cơ hội, nhưng cũng có thể dẫn đến tổn thất. Chính những trải nghiệm ấy buộc con người phải quan sát, suy nghĩ, điều chỉnh và trưởng thành.
Có lẽ giá trị lớn nhất của câu chuyện không nằm ở việc có bằng đại học hay không, mà ở thái độ đối với việc học.
Trong một thế giới thay đổi nhanh chóng, kiến thức hôm nay có thể sớm trở nên cũ nếu con người ngừng cập nhật. Lợi thế lâu dài không chỉ thuộc về người sở hữu nhiều văn bằng, mà còn thuộc về những người biết học hỏi, thích nghi và biến kiến thức thành năng lực thực tế.
Bằng cấp có thể mở ra một cơ hội. Nhưng năng lực, kinh nghiệm và tinh thần không ngừng học hỏi mới là những yếu tố giúp mỗi người đi xa hơn trên hành trình của mình.