
Anh gặp em vào một buổi chiều mưa rất mỏng. Thành phố khi ấy vừa qua mùa nắng gắt, mưa xuống không ào ạt mà như ai đó rắc từng lớp bụi nước lên mặt đường. Em đứng trước cổng cơ quan, chiếc áo sơ mi trắng hơi ướt, tay ôm tập hồ sơ chưa kịp bọc nylon. Em cúi đầu tránh mưa, mái tóc dính vào trán, gương mặt non trẻ và bối rối.
Anh dừng xe, không vì điều gì cao cả. Chỉ là một phản xạ rất đời: thấy một cô gái đứng lặng lẽ giữa mưa.
Em cảm ơn, giọng nhỏ. Lúc lên xe, em khẽ run vì lạnh. Anh không hỏi nhiều, chỉ chạy chậm hơn thường lệ. Trên đoạn đường ấy, thành phố bỗng yên, yên đến mức anh nghe rõ nhịp thở của mình, và nhận ra đã rất lâu rồi anh không để ý đến cảm giác đang sống.
Em vừa ra trường. Một công việc tập sự, một căn phòng trọ nhỏ, những ước mơ còn nguyên vẹn như tờ giấy chưa gấp nếp. Em kể về những ngày sinh viên chật vật, về niềm vui khi được nhận vào làm, về việc lần đầu tiên tự mua cho mình một đôi giày không cần chờ ai cho tiền.
Anh nghe. Anh đã quen với việc người khác nói, mình gật đầu, rồi quên. Nhưng với em, anh nhớ.
Có lẽ vì em nhìn anh bằng đôi mắt tin cậy tuyệt đối. Em không biết gì về những ràng buộc phía sau lưng anh. Hoặc biết, nhưng chưa đủ trải nghiệm để hiểu hết sức nặng của hai chữ “gia đình”.
Anh đã có vợ. Một người đàn bà hiền, sống bằng thói quen và trách nhiệm. Một mái nhà đủ đầy, nhưng lặng như một căn phòng không cửa sổ. Anh chưa từng nghĩ sẽ bước ra khỏi đó. Anh chỉ nghĩ mình đang đứng yên.
Cho đến khi em đến.
Em không chủ động. Em không mưu cầu. Em chỉ yêu – theo cách của người chưa từng bị cuộc đời làm trầy xước. Em yêu bằng sự toàn tâm, bằng niềm tin rằng cảm xúc là thật thì mọi thứ khác rồi sẽ có cách.
Anh đã nhiều lần tự nhủ sẽ dừng lại. Nhưng mỗi lần gặp em, anh lại yếu đi một chút. Như một người đứng cạnh lửa quá lâu, biết sẽ bỏng, nhưng không rút tay ra kịp.
Những buổi chiều tan sở, em chờ anh ở quán cà phê nhỏ cuối phố. Quán vắng, mở nhạc cũ. Em ngồi đó, đôi tay đan vào nhau, kể những chuyện rất nhỏ: con mèo ở khu trọ mới sinh, bà chủ nhà hay quên khóa cửa, đồng nghiệp khó tính nhưng tốt bụng.
Anh nghe và cười. Nụ cười mà anh đã không còn mang về nhà từ rất lâu.
Rồi đến ngày em nói với anh, bằng giọng run rẩy nhưng cố bình tĩnh: em có thai.
Anh im lặng rất lâu. Không phải vì không thương, mà vì trong đầu anh lúc đó, cả một dãy dài những câu hỏi không lối thoát. Em nhìn anh, ánh mắt không trách móc, chỉ đầy sợ hãi. Em hỏi rất khẽ: “Anh ơi, mình làm sao bây giờ?”
Anh không có câu trả lời.
Cuộc sống không cho họ thời gian để mơ mộng. Một người đàn ông đã có gia đình, một cô gái vừa ra trường, không tiền, không chỗ dựa, không danh phận. Đứa trẻ đến quá sớm, như một cơn mưa trái mùa làm bung hết những đường nứt vốn đã có sẵn.
Em khóc rất nhiều. Khóc trong im lặng. Khóc đến cạn nước mắt. Anh ở bên, nhưng sự có mặt của anh lúc đó không còn là chỗ dựa, mà là một nhắc nhở đau đớn về điều không thể.
Quyết định được đưa ra không ồn ào, không tranh cãi. Chỉ là một buổi sáng rất dài. Em nắm tay anh, bàn tay lạnh ngắt. Em nói: “Em xin lỗi… con không giữ được.”
Không ai trong hai người dám gọi tên sự mất mát ấy. Chỉ biết rằng, từ khoảnh khắc đó, có một gọt máu hồng đã ở lại đâu đó giữa hai cuộc đời, không được sinh ra, nhưng cũng không bao giờ biến mất.
Sau chuyện ấy, em rời thành phố một thời gian. Anh trở về nhà, tiếp tục vai trò của một người chồng, một người đàn ông tử tế trong mắt xã hội. Không ai biết trong anh có một khoảng trống không cách nào lấp.
Thời gian trôi. Em lấy chồng.
Ngày báo tin, em nói rất bình thản. Giọng như người kể một câu chuyện đã chuẩn bị sẵn. Em bảo chồng em là người tốt, hiền lành, chăm chỉ. Em bảo mình sẽ sống tử tế.
Trước khi tắt máy, em nói một câu rất khẽ, như nói với chính mình:
“Dẫu sao… anh vẫn là người chồng đầu tiên của em.”
Câu nói ấy không phải để níu kéo. Nó giống như một cách em đặt lại ký ức, để nó không trôi đi vô danh.
Từ đó, họ không gặp nhau nữa. Chỉ là những đêm rất dài, khi thành phố đã ngủ, mỗi người ở một góc đời, nghĩ về nhau như nghĩ về một mùa đã qua: không thể quay lại, nhưng cũng không thể quên.
Em thương anh – theo cách của người hiểu rằng yêu không đồng nghĩa với ở bên. Anh nhớ em – theo cách của người biết mình đã đi lạc một đoạn rất xa, và không có quyền quay đầu.
Có những đêm anh mơ thấy một đứa trẻ. Không rõ mặt. Chỉ thấy bàn tay nhỏ xíu nắm lấy ngón tay anh. Tỉnh dậy, gối ướt.
Em cũng mơ. Em từng nói trong một tin nhắn rất ngắn: “Nếu có kiếp sau, mình đừng gặp nhau muộn như vậy nữa.”
Anh đọc, không trả lời. Có những lời hứa chỉ nên để ở bên kia thời gian.
Cuộc đời rồi cũng kéo họ đi xa khỏi nhau. Em làm mẹ. Anh già đi trong những trách nhiệm quen thuộc. Nhưng ở đâu đó, giữa những mùa mưa và những đêm không ngủ, có một gọt máu hồng chưa từng được gọi tên, vẫn âm thầm tồn tại – không để trách móc, không để oán than – chỉ để nhắc rằng: có những yêu thương sinh ra trong sai lầm, nhưng không vì thế mà giả dối.
Và có những người, dù không thể ở bên nhau trong một kiếp này, vẫn mang theo nhau rất nhẹ, rất sâu, đến tận cuối đời.