
Ba lần thoát chết trong gang tấc
Không có đôi chân lành lặn, phần chi dưới của chị Tuyền teo tóp, biến dạng, gần như không còn khả năng vận động. Để di chuyển, chị phải dùng hai tay xỏ vào dép lê, chống xuống mặt đường, dồn toàn bộ sức lực của phần thân trên để trườn đi từng chút một.
Mưu sinh trong điều kiện khắc nghiệt, chị không chỉ đối mặt với nắng nóng thiêu đốt mà còn thường xuyên đối diện hiểm nguy cận kề. Chị cho biết, bản thân đã ba lần suýt mất mạng dưới bánh xe.
Mới đây nhất, khi đang ngồi nghỉ bên lề đường, một chiếc xe 16 chỗ bất ngờ lạng tay lái, cán nát cây gậy và đôi dép – “đôi chân” duy nhất giúp chị di chuyển. Nếu không kịp phản xạ né tránh, hậu quả có thể đã không thể cứu vãn. Trước đó, chị cũng từng bị xe tải va quệt và thậm chí bị người say xỉn tấn công ngay trên đoạn đường mưu sinh.

Nỗi đau không chỉ đến từ thể xác
Những cơn đau nhức vai, tay sau mỗi ngày dài không khiến chị sợ hãi bằng những tổn thương tinh thần. Giữa cuộc mưu sinh khắc nghiệt, chị còn phải đối mặt với sự miệt thị từ một số người xung quanh.
Chị nghẹn ngào kể, có người buông lời cay nghiệt mỗi khi thấy chị đi qua. Những lời nói đầy tổn thương khiến chị chỉ biết cúi đầu im lặng, nuốt nước mắt vào trong. Chị cũng không dám chia sẻ với cha già và hai con nhỏ vì sợ họ thêm phần lo lắng.
Chị lựa chọn cách bò thay vì sử dụng xe lăn, bởi một thực tế phũ phàng: “Ngồi xe lăn thì ít người mua vé số lắm. Mình phải cố gắng như vậy thì người ta mới thương.”

Đôi dép nơi bàn tay – chi tiết ám ảnh về mưu sinh
Hình ảnh khiến nhiều người ám ảnh nhất chính là cách chị di chuyển mỗi ngày. Đôi giày vải được mang ở chân chỉ để hạn chế tổn thương, trong khi toàn bộ trọng lực dồn lên đôi tay – nơi chị xỏ dép lê để chống đỡ và di chuyển.
Những đôi dép nhanh chóng mòn vẹt theo từng ngày, theo từng mét đường chị bò qua dưới cái nắng cháy da. Hành trình mưu sinh của chị bắt đầu từ 5 giờ sáng, len lỏi qua các tuyến đường như Nguyễn Trãi (phường Mỹ Long) và kéo dài đến tận 22 giờ đêm.
Dù mỗi tờ vé số chỉ mang lại khoản lời khoảng 900 đồng do phải qua trung gian, chị vẫn chắt chiu từng đồng để lo cho tương lai các con – từ đóng bảo hiểm y tế đến chuẩn bị học phí năm học mới.

Ước mơ giản dị của một người mẹ
Không mơ về điều kỳ diệu cho đôi chân, điều chị Tuyền mong mỏi chỉ là hai con có thể học hết lớp 12, sau đó có một nghề nghiệp ổn định để tự nuôi sống bản thân.
Với chị, mỗi ngày bò giữa nắng nóng và hiểm nguy không chỉ là cuộc mưu sinh, mà còn là hành trình đánh đổi để con cái có cơ hội bước đi trên con đường bằng phẳng hơn.
Giữa dòng xe tấp nập và mặt đường nóng rát, hình ảnh người mẹ tật nguyền vẫn lặng lẽ trườn đi từng mét là một lát cắt đầy ám ảnh về nghị lực sống – đồng thời cũng là lời nhắc nhở về sự sẻ chia và lòng trắc ẩn trong xã hội hôm nay.