Năm 2016, bà Daljinder Kaur - được cho là 72 tuổi vào thời điểm đó đã hạ sinh một bé trai khỏe mạnh sau gần nửa thế kỷ mong mỏi có con. Đứa trẻ, tên Arman, chào đời với cân nặng khoảng 2kg, đánh dấu cái kết đầy bất ngờ cho hành trình 46 năm hiếm muộn của hai vợ chồng già.

unnamed-1-1776997911.jpg
Bà Daljinder Kaur cùng chồng Gill và con trai Arman.

Hành trình tìm con sau gần nửa thế kỷ

Bà Kaur và chồng, ông Mohinder Singh Gill (khi đó khoảng 80 tuổi), là nông dân sinh sống tại bang Haryana, miền Bắc Ấn Độ. Trong suốt nhiều năm chung sống, họ không có điều kiện tiếp cận các phương pháp hỗ trợ sinh sản hiện đại và gần như đã từ bỏ hy vọng làm cha mẹ.

Bước ngoặt đến khi bà Kaur, ở độ tuổi cuối 60, tình cờ biết đến phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm. Sau khi có nguồn tài chính từ đất đai thừa kế, hai vợ chồng quyết định thử vận may với kỹ thuật IVF sử dụng trứng hiến tặng.

Sau hai năm điều trị, điều kỳ diệu đã xảy ra: bà Kaur mang thai và sinh con thành công trong sự ngỡ ngàng của cả giới y khoa lẫn công chúng.

unnamed-1776997930.jpg

Những lo ngại từ giới chuyên môn

Dù ca sinh được xem là thành tựu y học, nhiều chuyên gia đã bày tỏ sự lo ngại sâu sắc. Tại Ấn Độ, pháp luật không quy định rõ giới hạn độ tuổi thực hiện IVF, tuy nhiên Hội đồng Nghiên cứu Y khoa Ấn Độ (ICMR) khuyến cáo không nên cấy phôi cho phụ nữ trên 50 tuổi.

Bác sĩ Kamini Rao - chuyên gia sản phụ khoa cho rằng việc mang thai ở độ tuổi như bà Kaur tiềm ẩn nhiều rủi ro:

“Ở độ tuổi này, cơ thể khó có thể chịu đựng việc mang thai. Ngay cả khi vượt qua được, chất lượng cuộc sống sau đó sẽ ra sao? Liệu người mẹ có đủ sức chăm sóc một đứa trẻ?”

Bà cũng đặt vấn đề về khía cạnh đạo đức, cho rằng việc thực hiện những ca IVF như vậy có thể tạo ra kỳ vọng không thực tế cho các cặp vợ chồng lớn tuổi, trong khi chi phí điều trị lại rất cao.

Thực tế sau khi làm mẹ

Một năm sau khi sinh con, bà Kaur thừa nhận việc làm mẹ ở tuổi ngoài 70 khó khăn hơn nhiều so với tưởng tượng. Bà gặp các vấn đề sức khỏe như huyết áp cao, suy yếu xương khớp và nhanh mệt mỏi.

Chia sẻ với truyền thông, bà cho biết: việc chăm sóc con nhỏ khiến bà kiệt sức, thậm chí phải bò bằng tay và đầu gối khi con tập bò. Tuy nhiên, bà khẳng định không hối hận về quyết định của mình.

“Điều khiến tôi lo lắng nhất là sức khỏe của bản thân, vì tôi vừa phải chăm sóc mình, vừa phải chăm sóc con,” bà nói.

Góc nhìn từ bác sĩ điều trị

Bác sĩ trực tiếp hỗ trợ ca IVF cho biết ban đầu ông từng do dự vì lo ngại tình trạng sức khỏe của bệnh nhân. Tuy nhiên, sau khi thực hiện các xét nghiệm chuyên sâu, kết quả cho thấy bà Kaur đủ điều kiện mang thai.

Theo ông, mức độ rủi ro trong trường hợp này không cao hơn đáng kể so với phụ nữ trung niên, dù đây vẫn là một ca đặc biệt hiếm gặp.

unnamed-2-1776997959.jpg
Ca sinh này đã gây chú ý trên truyền thông

Quy định về IVF trên thế giới

Các quốc gia có cách tiếp cận khác nhau đối với IVF, đặc biệt là vấn đề độ tuổi.

Tại Anh, Viện Sức khỏe và Chăm sóc Xuất sắc Quốc gia (NICE) khuyến nghị không cung cấp dịch vụ IVF trong hệ thống y tế công cho phụ nữ trên 43 tuổi. Tuy nhiên, các phòng khám tư nhân có thể linh hoạt hơn, miễn là đảm bảo an toàn y khoa.

Cơ quan Quản lý Sinh sản và Phôi thai người (HFEA) không đặt ra giới hạn độ tuổi tuyệt đối, nhưng thực tế các cơ sở y tế thường chỉ điều trị cho phụ nữ dưới 45 tuổi để giảm thiểu rủi ro.

Trong khi đó, tại Mỹ, lĩnh vực điều trị vô sinh ít bị ràng buộc bởi quy định pháp lý, phần lớn phụ thuộc vào đánh giá chuyên môn và quan điểm đạo đức của từng bác sĩ.

Câu chuyện vượt ra ngoài y học

Trường hợp của bà Daljinder Kaur không chỉ là một ca sinh nở đặc biệt, mà còn mở ra nhiều câu hỏi về ranh giới của khoa học, đạo đức và khát vọng làm cha mẹ.

Đằng sau hình ảnh hai mái đầu bạc phơ chăm sóc đứa trẻ sơ sinh là niềm hạnh phúc muộn màng, nhưng cũng là những thách thức không nhỏ về sức khỏe, trách nhiệm và tương lai của đứa trẻ.

Câu chuyện ấy, vì thế, vẫn tiếp tục là chủ đề gây tranh luận trong cộng đồng y khoa và xã hội cho đến hôm nay.