
Cuộc quy tập hài cốt liệt sĩ tại khu vực Công viên Lê Thị Riêng, TP.HCM đã phát hiện nhiều hài cốt cùng các di vật liên quan đến những chiến sĩ hy sinh trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968. Trong số đó có liệt sĩ Huỳnh Văn Quên, người được xác định đã ngã xuống trong trận chiến tại khu vực cầu Chữ Y.
Thông tin này cũng mở ra đoạn kết đầy xúc động cho một mối tình kéo dài gần sáu thập kỷ.
Người gắn bó với ký ức ấy là bà Nguyễn Thị Lệ, hiện đã ngoài 80 tuổi. Những năm còn rất trẻ, bà tham gia phục vụ kháng chiến tại địa bàn Tân Phước Tây (Long An), đảm nhận công việc tiếp tế lương thực, chăm sóc thương bệnh binh và may vá quân trang.
Trong thời gian đó, bà quen biết chiến sĩ Huỳnh Văn Quên. Khi ấy, ông mới khoảng 18 tuổi. Tình cảm giữa hai người nảy nở giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Khoảng năm 1967, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ hành quân về chiến trường Sài Gòn - Gia Định. Trước lúc lên đường, hai người đã có lời hẹn sẽ tổ chức đám cưới khi đất nước yên bình và ông hoàn thành nhiệm vụ trở về.
Sau khi chia tay, những lá thư từ chiến trường trở thành sợi dây kết nối duy nhất. Do chưa biết chữ, mỗi lần nhận thư, bà Lệ đều phải nhờ người khác đọc giúp. Mong muốn tự mình viết thư hồi âm đã thôi thúc bà học chữ. Những ngày tập viết, cái tên "Quên" được bà luyện đi luyện lại nhiều lần như một cách gìn giữ hình bóng người mình yêu.
Tuy nhiên, sau chiến dịch Xuân Mậu Thân 1968, tin tức về ông hoàn toàn gián đoạn. Bà nhiều lần hỏi thăm những người từ chiến trường trở về nhưng không có thêm thông tin.
Những lá thư được bà cẩn thận cất giữ suốt nhiều năm như kỷ vật quý giá. Đáng tiếc, một trận mưa lớn khiến nước ngấm vào chiếc rương gỗ, làm những trang thư bị hư hỏng và không còn nguyên vẹn.
Đến năm 1977, gia đình liệt sĩ nhận được giấy báo tử. Tuy nhiên, trên giấy tờ ghi tên là Huỳnh Văn Quyên thay vì Huỳnh Văn Quên. Sự khác biệt chỉ một chữ khiến bà Lệ luôn nuôi hy vọng có thể đã xảy ra sự nhầm lẫn và người mình chờ đợi vẫn còn sống.

Nhiều năm sau, bà tìm đến gia đình liệt sĩ và xin được nhận làm con dâu để cùng chăm sóc cha mẹ của ông. Trước tấm lòng son sắt ấy, gia đình đã đồng ý đón nhận bà như một thành viên trong nhà. Từ đó, bà âm thầm chu toàn việc hương khói, giỗ chạp và phụng dưỡng cha mẹ liệt sĩ suốt nhiều thập kỷ.
Chiếc nhẫn được gia đình trao như lời ghi nhận tình cảm ấy vẫn được bà gìn giữ, trở thành biểu tượng cho lời hẹn chưa kịp thành hiện thực.
Đầu tháng 7 vừa qua, khi nhận được thông tin hài cốt và di vật của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên đã được tìm thấy trong quá trình quy tập, bà Lệ không giấu được sự xúc động. Sau gần 60 năm chờ đợi, người chiến sĩ năm nào cuối cùng cũng được trở về với gia đình và đồng đội.
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Lệ và liệt sĩ Huỳnh Văn Quên không chỉ phản ánh sự khốc liệt của chiến tranh mà còn là minh chứng cho lòng thủy chung, sự hy sinh thầm lặng của những người ở hậu phương.
Đồng thời, việc tìm kiếm, quy tập và xác minh danh tính các liệt sĩ tiếp tục mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, giúp nhiều gia đình có cơ hội đoàn tụ với người thân sau nhiều thập kỷ, khép lại những cuộc chờ đợi kéo dài và góp phần tri ân những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Link nội dung: https://webcongdong.vn/gan-60-nam-giu-tron-loi-hen-uoc-nguoi-phu-nu-ngoai-80-tuoi-don-nguoi-thuong-tro-ve-sau-chien-tranh-a27611.html