
Kết quả, môn thi tổ hợp của Đa Đa bị chấm 0 điểm và cô đánh mất cơ hội bước chân vào giảng đường đại học. Ban đầu, gia đình nghi ngờ có sự nhầm lẫn trong quá trình chấm thi bởi trước đó Đa Đa vốn là học sinh có thành tích học tập tốt. Tuy nhiên, sự thật lại hoàn toàn khác.
Ít ai biết rằng, Tưởng Đa Đa từng là niềm tự hào của gia đình. Trong hoàn cảnh nhiều bạn bè đồng trang lứa phải nghỉ học sớm để mưu sinh, cha mẹ cô vẫn cố gắng cho các con được đến trường. Ý thức được sự hy sinh ấy, Đa Đa chăm chỉ học tập và luôn nằm trong nhóm học sinh có điểm số cao.
Bước ngoặt xảy ra khi cô bắt đầu viết tiểu thuyết như một thú vui cá nhân. Một tác phẩm được đăng báo đã mang đến cho Đa Đa những lời khen ngợi từ bạn bè. Nhiều người tin rằng cô sẽ trở thành một nhà văn nổi tiếng trong tương lai. Chính sự tán dương ấy khiến nữ sinh dần nảy sinh suy nghĩ: thành công đâu nhất thiết phải đi qua cánh cửa đại học?
Từ đó, thay vì tập trung ôn thi, Đa Đa dành ngày càng nhiều thời gian cho việc sáng tác. Niềm đam mê viết lách dần lấn át việc học. Khi mang tác phẩm đến xin ý kiến giáo viên, cô nhận được lời khuyên rằng trước hết học sinh cần hoàn thành việc học, còn những sáng tác của cô vẫn chưa thực sự chín muồi. Thế nhưng, Đa Đa lại xem đó là sự bảo thủ và ngày càng trở nên chống đối.
Đỉnh điểm là trong kỳ thi đại học năm 2006, cô quyết định dùng bài thi như một "diễn đàn" để phản đối phương pháp giáo dục mà mình cho là quá áp lực. Hành động gây chú ý nhưng cũng khiến cô phải trả giá bằng chính tương lai học tập của bản thân.
Sau kỳ thi, áp lực từ dư luận và những lời bàn tán khiến Đa Đa rời quê đến ở cùng em gái. Tuy nhiên, thay vì nhận được sự đồng tình, cô tiếp tục đối diện với những lời góp ý thẳng thắn. Tin rằng mình có thể thành công theo con đường riêng, Đa Đa bỏ đi tìm việc nhưng thực tế khắc nghiệt hơn những gì cô tưởng tượng.
Không bằng cấp, thiếu kinh nghiệm, cô liên tục thất bại trong việc tìm kiếm công việc phù hợp. Khi cạn kiệt tiền bạc, Đa Đa quay trở về quê nhà, làm nông như bao người khác. Dù gia đình và thầy cô nhiều lần động viên học lại để thay đổi cuộc sống, cô vẫn từ chối.

Gần hai thập kỷ đã trôi qua kể từ mùa hè đầy biến động ấy. Hiện nay, Tưởng Đa Đa đã lập gia đình, có con và gắn bó với cuộc sống bình dị nơi thôn quê.
Câu chuyện của nữ sinh từng nộp giấy trắng vẫn thường được nhắc lại như một bài học đáng suy ngẫm. Đại học có thể không phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công, nhưng việc phủ nhận hoàn toàn giá trị của giáo dục và cơ hội học tập có thể khiến nhiều người phải trả giá. Đam mê là điều đáng quý, song nếu thiếu sự khiêm tốn, nền tảng kiến thức và những lựa chọn đúng thời điểm, tài năng đôi khi cũng khó có thể nở hoa.