
SỰ LINH ỨNG GIỮA HAI CÕI ÂM - DƯƠNG
Có một chi tiết mà đến tận bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, tôi vẫn thấy sởn da gà. Chuyện là, đúng lúc cả nhà tôi đang tập trung đào đất đắp thành nấm mộ lớn cho cụ tổ tôi và hai người “hàng xóm” vô danh thì bỗng dưng chuông điện thoại reo. Tôi mở máy. Nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Minh Ng. điện: “Sướng ơi! Hôm nay em về quê tìm mộ cụ tổ à?”. Tôi giật mình: “Sao chị biết ạ?”. Đầu dây bên kia, vẫn giọng chị Ng.: “Chị Nga và cháu Tuấn báo chị đấy”. Tôi ứa nước mắt.
Trời ơi! Cả hai người mất đã lâu rồi, lại mất khi còn bé mà vẫn dõi theo những hoạt động của chúng tôi, vẫn khóc cười cùng chúng tôi. Tôi nói nhỏ: “Chị ơi! Chị cho em hỏi: Đó có đúng là mộ cụ tổ em không?”. Chị Ng. đáp: “Đúng rồi em ạ. Cháu Tuấn đang năn nỉ chị về quê tìm mộ cháu và bác Nga đây này. Cháu nó bảo, mộ cụ tổ đã tìm được rồi. Bây giờ mới đến lượt bác Nga và nó”. Thấy chị Ng. nói vậy, tôi liền bảo: “Chị ơi! Em biết chị công việc rất bận. Nhưng vì cháu, vì em, chị bố trí thời gian về quê tìm giúp em nhé”. Chị Ng. bảo: “Ừ! Chị cũng đã hứa với cháu rồi. Sang tuần chị sẽ tìm cho”.
Như được trời Phật, tổ tiên gia hộ sắp đặt, sáng chủ nhật tuần sau, tôi đón nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Minh Ng. cùng ông Nguyễn Quang Phú, người tu tập thiền nhiều năm, có khả năng nhìn thấy người âm. Giống như nhà ngoại cảm Nguyễn Khắc Bảy, đây là lần đầu tiên, ông Nguyễn Quang Phú về quê tôi. Ngồi trên xe, chị Ng. bảo: “Chị Nga nhà em thiêng lắm. Tối qua chị ấy về nói chuyện với chị. Chị Nga dặn mộ chị ấy bây giờ vẫn nằm trên thửa ruộng nhà em ở sát chân đê, gần phiến đá to màu xanh. Cách đó không xa là đống nứa của anh Khang. Có lần, anh ấy xếp tre nứa đè lên hài cốt chị. Chị ấy tức, đẩy cho anh Khang một cái khiến anh ấy ngã lăn bon từ trên đê xuống”.
Không vào nhà uống nước, tôi lái xe thẳng lên con đê đầu làng, bên dưới là cánh đồng Khoang, nơi mộ phần chị Nga và hầu hết tổ tiên, ông bà tôi nằm ở đó. Chị Ng. bảo: “Tìm xong, mình vào nhà uống nước sau anh Phú ạ”. Mẹ tôi và tất cả các anh chị em, con cháu trong gia đình đều có mặt đông đủ. Vừa bước xuống xe, chẳng kịp chào hỏi, chị Ng. chạy thẳng xuống chân đê. Dốc đê thoai thoải, dép thì cao gót mà chị chạy băng băng. Tôi và ông Phú vội vã chạy theo. Trèo qua đống tre nứa lớn của anh Khang, vừa bước tới chân đê, chị Ng. bỗng ngã đánh “duỵch”. Tôi hốt hoảng lao đến để đỡ chị dậy. Nhưng chị vẫn nằm im. Mặt úp vào phiến đá xanh, to như cái mâm, nằm chơ vơ ở chân đê. Mẹ tôi và các anh chị cùng chạy tới. Hốt nhiên, chị vùng dậy, bưng mặt khóc, khóc nức nở như một đứa trẻ đang hờn dỗi, nước mắt giàn giụa. Tôi biết, vong linh chị Nga tôi đã nhập vào chị Ng. Tôi bảo mẹ tôi đang đứng ngơ ngác: “Chị Nga lên đấy. Mẹ nói gì với chị ấy đi”.
Mẹ tôi toàn thân run lên. Bà mím chặt môi cố kìm nén cơn xúc động. Bà bước về phía chị Ng., giơ hai tay ôm chặt chị vào lòng. Bà òa khóc: “Mẹ xin lỗi con, con ơi! Mẹ cứ nghĩ con mất lúc mấy tháng tuổi thì sẽ sớm đầu thai. Mẹ biết đâu con vẫn ở đây. Khổ thân con bao năm nằm cô quạnh nơi này”. Chị Ng. càng khóc dữ hơn. Vừa khóc, vừa nói, giọng ngọng líu ngọng lô: “Con thương mẹ. Con nhớ mẹ. Lúc nào con cũng đi theo mẹ và em Sướng. Hôm nay con khóc không phải vì giận mẹ đâu. Con khóc là vì vui mừng quá khi được gặp lại mẹ, gặp lại đông đủ các em”. Mẹ tôi giơ tay lau nước mắt cho chị. Chị trách: “Sao ngày ấy bố mẹ không chôn con bằng cài hòm gỗ đựng quần áo ở trong buồng, lại nhét con vào cái bị cói đựng muối khiến cho bố con sau này suốt ngày bị ngứa chân tay”. Cả nhà tôi ớ người ra. Thảo nào khi còn sống, cứ mùa hè đến là cha tôi khổ sở vì bị bệnh ngứa tay chân. Uống thuốc Bắc, thuốc Nam, thuốc Tây đủ thứ mà không khỏi.
Trò chuyện một hồi lâu, chị Ng. buông mẹ tôi ra. Khuôn mặt chị vẫn đỏ hồng, mắt sáng long lanh. Tôi biết, chị Nga tôi vẫn nhập vào chị. Chị bảo tôi: “Cậu Sướng à! Cả nhà mình, chị quý cậu nhất, thương cậu nhất. Chị và cháu Tuấn vẫn thường đi theo để độ cho cậu cho nên chị muốn lần này, cậu xây nhà cho chị và cháu Tuấn nhé. Xây nhỏ thôi. Có được không cậu?”. Tôi xúc động bảo: “Chị ơi! Từ khi em biết mình có một người chị gái nữa là chị, tâm em lúc nào cũng hướng về chị, mong sao sớm tìm được mộ phần chị để chị đỡ tủi. Bây giờ, xin chị hãy chỉ cho em vị trí chị nằm. Em sẽ xây cho chị và cháu Tuấn ngôi mộ đẹp đẽ, khang trang. Chị cứ yên tâm ạ”. Chị Ng. mỉm cười, gật đầu, khuôn mặt ánh lên niềm hạnh phúc. Chị lấy một chiếc que, vạch xuống khoảnh đất dưới chân, ngay cạnh phiến đá màu xanh. “Đây là phần đầu chị. Đây là chân. Cậu xây mộ theo hướng này nhé. Xây nhỏ thôi kẻo tốn kém”. Ngừng lời, đưa mắt về phía khu đất cao cỏ mọc xanh um, cách chỗ đứng của chúng tôi không xa, chị Ng. bảo: “Cháu Tuấn đang đứng chờ ở gò từ sáng kia kìa. Cháu nó đang sốt ruột đấy. Mọi người mau qua đấy đi”. Nói đoạn, chị Ng. giơ bàn tay vuốt mặt. Tôi quan sát, thấy chị lại trở về thần thái vốn dĩ của mình: hiền lành, chất phát, chân quê.
Hốt nhiên, cả ông Phú và chị Ng. cùng reo: “Thằng cu Tuấn đang giơ tay vẫy kìa. Mau đến đó đi”. Thế là cả nhà cùng bước nhanh đến gò Khoang. Đó là một khu đất cao, nằm giữa cánh đồng Khoang, trước cửa chùa làng. Ngày xưa, người dân quê tôi thường táng mộ ông bà, cha mẹ ở đó. Khi cháu Tuấn mất ở Bệnh viện nhi Thụy Điển, mẹ tôi ôm xác cháu ra thẳng gò, đặt cháu trong chiếc hòm gỗ, chôn bên rìa gò. Một vài năm đầu, mùa tảo mộ, anh chị tôi cũng ra đó thắp hương cho cháu. Sau thì thôi vì anh chị nghĩ rằng, cháu mất khi mới mấy ngày tuổi. Chắc cháu đã đi đầu thai nhà người khác rồi. Nấm mộ không ai chăm sóc. Năm lại năm, mưa nắng đã bào mòn.
Không mất nhiều thời gian để chị Ng. và ông Phú xác định vị trí mộ phần của cháu Tuấn. Cả nhà tôi vui mừng khôn xiết. Anh trai tôi, vốn dĩ là người duy vật, không tin vào tâm linh bao giờ, nay, thay đổi hẳn. Anh bảo: “Quá nửa đời người, giờ anh mới biết, chết quả thật không phải là hết. Giờ anh mới tin, người mất luôn dõi theo người sống, phù hộ cho người sống. Cho nên thế giới âm-dương tưởng là xa cách mà hóa ra gần gũi, tưởng là hai mà hóa ra là một”.
Thế là, sau mấy chục năm ròng đỏ mắt mỏi mòn tìm kiếm, gia đình tôi đã tìm được mộ cụ tổ. Hơn thế, lại tìm thấy cả chị Nga tôi, cháu Tuấn của tôi. Đêm đó, sau khi tắm gội sạch sẽ, đứng trước bàn thờ, tôi thành tâm thắp ba nén nhang khấn hương linh cha tôi. Hương vừa cắm, hốt nhiên, cả bát hương bùng cháy. Lửa đỏ rực. Tôi biết, ở cõi cao xanh, cha tôi đang mỉm cười.
(Còn nữa)
Hoàng Anh Sướng