
Chiều xuống là lại tụ tập. Chẳng cần cao sang, chỉ vài ca bia hơi mát lạnh, đôi chén rượu “quốc lủi” nút lá chuối truyền tay nhau, thêm đĩa lạc rang giòn tan. Mùi khói thuốc lá cò mềm quẩn quanh trong không khí, quyện với tiếng cười khàn đặc của những gã trai trẻ. Đứa nào “có điều kiện” hơn thì làm bao vina, châm lửa một cái là thấy đời cũng… có chút sang.
Uống chẳng phải để say, mà để quên. Quên những ngày dài chẳng biết lo là gì, quên cả thời gian đang trôi nhanh đến thế nào. Nhưng rồi cũng đến lúc “ong ong” cái đầu, mắt bắt đầu nhoè đi, tiếng nói cười trở nên lớn hơn, vô tư hơn. Và thế là… lại kẹp ba, kẹp bốn, đi đôi, đi nhóm - cái kiểu rong ruổi rất riêng của tuổi trẻ.
Hướng quen thuộc vẫn là Xuân Thành, hoặc Hòn Câu. Những cung đường quen, gió lùa vào mặt, mang theo mùi biển mằn mặn. Xe cứ thế mà vi vu, lòng người cũng xông xênh theo từng vòng bánh lăn. Đến nơi, chẳng cần nghĩ nhiều - “nhìn” một cái, như một cách giải phóng bản thân khỏi tất cả. Rồi lại quay về, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hồi đó, khoẻ thật. Khoẻ theo kiểu bất cần, khoẻ như thể cuộc đời này sinh ra chỉ để tận hưởng. Nhớ có thằng bạn, người ta gọi là “Ngoa Mồm Sơn Long” - cái tên nghe vừa buồn cười vừa thân thuộc. Nó bảo: “Đã đi là phải "nhìn" ba lần mới thôi”. Câu nói nửa đùa nửa thật, nhưng phản ánh đúng cái thời trai trẻ bốc đồng, sống hết mình mà chẳng nghĩ đến ngày mai. Dẫu vậy, trong cái bạt mạng ấy vẫn còn chút ý thức - “có đi thì phải có BCS” - cái kiểu cẩn thận rất… ngây ngô của một thời chưa trưởng thành.
Đêm về, đồng hồ chỉ một giờ, hai giờ sáng. Thành phố ngủ say, chỉ còn những bóng người lặng lẽ trở về. Gió đêm mát lạnh, thổi qua những khuôn mặt đã thấm mệt, nhưng vẫn còn ánh lên niềm vui. Một ngày khép lại như thế - đơn giản, hoang dại, nhưng đáng nhớ đến lạ.
Rồi thời gian trôi.
Không ai có thể đứng yên giữa dòng đời. Những buổi chiều rảnh rang dần ít đi, thay vào đó là những ngày dài lo toan. Cơm áo, gạo tiền, gia đình, trách nhiệm… từng thứ một đè lên vai, khiến người ta nhiều lúc mệt đến oải người. Có những đêm nằm xuống, đầu óc quay cuồng như muốn nổ tung, chỉ vì nghĩ quá nhiều.
Cuộc sống bây giờ không còn dễ dãi như trước. Muốn có tiền thì phải còng lưng ra mà làm. Mỗi đồng kiếm được đều thấm mồ hôi, có khi cả nước mắt. Người ta bảo thời này kiếm tiền khó, mà giữ tiền còn khó hơn. Lừa lọc? Không dễ nữa. Xã hội đã khác, con người cũng khác.
Có những lúc ngồi một mình, bất chợt nhớ về những ngày cũ. Nhớ cái cảm giác vô tư, cái tiếng cười không toan tính, cái tình bạn không vụ lợi. Nhưng rồi cũng hiểu - mọi thứ đều có thời của nó. Tuổi trẻ đi qua, để lại trong ta ký ức. Còn hiện tại là thực tế, là những điều phải đối mặt.
Giờ đây, điều mong mỏi nhất không còn là những cuộc vui thâu đêm, mà là sức khoẻ. Có sức khoẻ để làm việc, để lo cho gia đình, để tiếp tục bước đi trên con đường đã chọn. Người ta học được cách sống chậm lại, biết nhẫn nhịn hơn, và đôi khi… biết “bơ” đi mà sống.
“Nhẫn” để không nóng vội trước những điều không đáng.
“Bơ” để bỏ qua những chuyện khiến lòng nặng nề.
Đó không phải là buông xuôi, mà là cách để giữ cho mình bình yên giữa một thế giới đầy biến động.

Thỉnh thoảng, vẫn có những buổi chiều hiếm hoi, gặp lại vài người bạn cũ. Không còn ồn ào như xưa, không còn những chuyến đi bạt mạng. Chỉ là ngồi đó, nâng ly, nhìn nhau cười. Ánh mắt đã khác, nhưng tình cảm thì vẫn còn nguyên.
Ai cũng đã thay đổi.
Nhưng trong sâu thẳm, vẫn có một phần của “Ngoa Mồm Sơn Long” năm nào - cái phần hoang dại, nhiệt huyết, dám sống, dám chơi, dám yêu. Chỉ là giờ đây, nó nằm yên, như một kỷ niệm đẹp, lâu lâu được gọi dậy bằng một câu chuyện cũ, một tiếng cười quen.
Cuộc đời là vậy.
Có những ngày rong ruổi, có những ngày dừng chân.
Có những lúc bốc đồng, có những khi trầm lặng.
Có những thời để sống hết mình, và cũng có những thời để sống… biết điều.
Nhưng dù ở thời điểm nào, điều còn lại vẫn là ký ức.
Những buổi chiều bia hơi, những đêm gió biển, những lần vi vu không đích đến… tất cả như một cuốn phim cũ, tua lại trong tâm trí mỗi khi lòng chợt chùng xuống.
Và rồi, người ta mỉm cười.
Không phải vì tiếc nuối, mà vì đã từng có một thời như thế.
Một thời mang tên… tuổi trẻ.
Loong Khoong Kheng
Link nội dung: https://webcongdong.vn/ky-uc-ngay-nao-va-nhung-buoi-chieu-khong-bao-gio-tro-lai-a26089.html