Nhặt một mùa quê đang rơi…

Có những sắc màu không rực rỡ, nhưng đến khi sắp mất đi lại khiến lòng người chao đảo. Màu tím của hoa bèo tây là một sắc màu như thế.

662755933-3255298077984200-361890199680758851-n-1775544276.jpg

Tôi xem đoạn clip em Lập đăng tải - những gương mặt nông dân chân chất, những con người quanh năm chân lấm tay bùn, gắn bó với đồng chiêm trũng. Họ đứng lặng giữa đầm sen, ruộng bèo, như đứng trước một miền ký ức đang dần khép lại.

Chỉ còn mùa này nữa thôi.

Người ta nói việc đền bù đã hoàn tất. Những vùng đất ấy rồi sẽ hóa phố thị. Những con đường mới sẽ mở ra, những tòa nhà sẽ mọc lên. Mọi thứ sẽ trở nên khang trang, hiện đại - nhưng cũng đồng nghĩa với việc cái hồn quê, thứ đã thấm vào từng lớp bùn, từng mùi rơm rạ, sẽ dần lùi xa.

Tôi như đứng trên một lằn ranh mỏng.

663290286-3255298487984159-2785976195122369737-n-1775544347.jpg
663363809-3255298367984171-8865550872441300130-n-1775544379.jpg

Không hẳn thuộc về những gì đã cũ, nhưng cũng chưa thể hòa mình trọn vẹn vào cái mới. Sinh ra ở phố thị, nhưng trong tôi, hai chữ “quê hương” vẫn đầy ắp những điều thân thuộc: là Mẹ, là Cha, là hạt thóc củ khoai, là những bữa cơm giản dị mà ấm nồng yêu thương. Là những năm tháng tuổi thơ không có gì nhiều ngoài bầu trời rộng và một tấm lòng luôn đầy ắp.

Có lẽ vì thế, khi nghĩ đến ngày những đầm sen, những ruộng bèo sẽ biến mất, tôi không chỉ thấy tiếc - mà là một nỗi nhức.

Nhức như có điều gì đó đang rời khỏi mình. Rất khẽ thôi, nhưng không cách nào giữ lại.

663265420-3255298371317504-6571053532547207221-n-1775544399.jpg
668236777-3255298341317507-2704874882331504354-n-1775544416.jpg

Rồi hai chị em - những người cầm máy đã lên đường.

Không phải để níu giữ, mà để ghi lại. Để một ngày nào đó, khi tất cả đã đổi thay, ta vẫn còn một mảnh ký ức để lần giở. Một sắc tím đã từng đi qua đời mình.

Hoa bèo tây nở mong manh trên mặt nước. Những cánh hoa tím nhạt, bảng lảng như khói, như sương. Người quê vẫn hái về làm rau, vớt lên phơi khô, đan thành những vật dụng giản dị. Một loài cây tưởng chừng vô danh, lại gắn bó bền bỉ với đời sống.

666343504-3255298271317514-4682197389647323325-n-1775544433.jpg

Và thân thương đến lạ.

Những ngày này, lúa đang thì con gái. Đồng xanh mướt, chuẩn bị ngậm đòng. Hương lúa non ngan ngát theo gió, len vào tóc, vào áo, thấm cả vào những khoảng lặng sâu kín trong lòng người.

Chúng tôi có một ngày bận rộn.

Đi giữa đồng, giữa bèo, giữa những điều sắp trở thành ký ức. Chụp thật nhiều - rồi vẫn thấy không bao giờ là đủ.

663226410-3255298244650850-2799319856346683866-n-1775544448.jpg
662774589-3255298241317517-3622608323611105843-n-1775544464.jpg
665847977-3255298161317525-3374895929634141942-n-1775544484.jpg

Nhưng thôi, giữ lại một ít thôi.

Để nhớ.

Để thương.

Và để biết rằng - đã có một mùa tím như thế, từng đi qua đời mình.

Thu Cúc Nguyễn

Link nội dung: https://webcongdong.vn/nhat-mot-mua-que-dang-roi-a26031.html