Tối mùng 8 Tết, khi cái dư âm của những ngày đầu năm vẫn còn vương vất trong từng góc phố, tôi gọi cho thằng em.
- Ê, đầu năm đi chùa chưa em?
Ở đầu dây bên kia, nó đáp gọn lỏn:
- Chưa anh.
Tôi cười:
- Vậy mai anh em mình đi chùa nhé!
Nó đồng ý ngay, không chút đắn đo. Có lẽ trong lòng nó cũng đang muốn tìm một nơi yên tĩnh sau mấy ngày Tết ồn ào, náo nhiệt.
Sáng mùng 9, hai anh em phóng xe một lèo ra Núi Chứa Chan để lên Chùa Gia Lào. Con đường dẫn đến núi vẫn còn phảng phất không khí mùa xuân. Những quán nhỏ ven đường đã mở cửa trở lại, vài nhóm người hành hương lác đác đi về phía chân núi. Không quá đông đúc, không náo nhiệt như những điểm du xuân nổi tiếng khác.
Chúng tôi gửi xe rồi bắt đầu hành trình lên chùa.
Cảm giác đầu tiên khi đặt chân vào khuôn viên chùa là sự tĩnh lặng. Một thứ tĩnh lặng rất dễ chịu. Khách đến viếng chùa không chen lấn, không xô đẩy. Mọi người đi lại nhẹ nhàng, nói chuyện cũng nhỏ tiếng hơn như sợ phá vỡ bầu không khí thanh tịnh nơi cửa Phật.
Có lẽ vì ở đây không có chuyện phát lộc hay hái lộc như nhiều nơi khác. Không có cảnh người ta chen nhau giật lấy một cành cây hay một phong bao với hy vọng mang về may mắn. Ở Chùa Gia Lào, mọi thứ diễn ra giản dị hơn nhiều.
Từ Chánh điện đến khu Thuyền Bát Nhã, rồi những lối đi nhỏ quanh chùa, chỉ thấy lác đác vài thùng công đức đặt ở những vị trí khiêm nhường. Khách hành hương đến, nếu muốn thì tùy tâm cúng dường. Không ai nhắc nhở, cũng chẳng ai thúc giục.
Chính vì thế mà không gian nơi đây giữ được vẻ trầm mặc hiếm có.
Đi giữa chùa, tự nhiên người ta thấy lòng mình chậm lại.
Sau những ngày Tết với bao cuộc gặp gỡ, tiệc tùng, lời chúc tụng rộn ràng, cái tĩnh lặng của chùa giống như một khoảng nghỉ cho tâm trí.
Con đường lên núi cũng là một trải nghiệm thú vị. Có người chọn đi cáp treo cho nhanh, còn chúng tôi quyết định đi bộ một đoạn. Dọc theo con đường ấy là cánh rừng nguyên sinh vẫn còn được giữ gìn khá tốt.
Những thân cây cổ thụ to lớn đứng sừng sững, vươn thẳng lên trời như những cột trụ khổng lồ nâng đỡ bầu trời xanh. Ánh nắng đầu năm len lỏi qua từng tán lá, rơi xuống mặt đất thành những vệt sáng lung linh.
Dưới tán rừng, thảm thực vật vẫn phát triển mạnh mẽ. Cây cỏ chen nhau mọc, tạo nên một màu xanh mát mắt. Tiếng gió thổi qua lá cây, tiếng chim đâu đó trong rừng vọng lại, tất cả hòa thành một bản nhạc rất riêng của núi rừng.
Có những lúc đứng lại giữa con đường ấy, tôi chợt nghĩ: nếu một ngày nào đó những cánh rừng này biến mất, con người sẽ mất đi bao nhiêu thứ quý giá.
Không chỉ là cây cối, mà còn là cả một không gian bình yên.
Đối với những người tin vào huyền tích, những ngôi chùa nằm giữa núi rừng như Chùa Gia Lào luôn mang một vẻ linh thiêng đặc biệt. Người ta tin rằng nơi đây có sự giao hòa giữa trời, đất và con người.
Nhưng ngay cả với những người không quá nặng niềm tin tâm linh, chỉ riêng cảm giác đứng giữa không gian tĩnh lặng ấy cũng đã đủ khiến lòng người nhẹ nhõm.
Trong chùa, các sư thầy vẫn thản nhiên tụng kinh, niệm Phật. Tiếng mõ, tiếng chuông vang lên đều đặn, trầm ấm.
Không ai chú ý xem khách đến nhiều hay ít. Không ai hỏi người ta đến để cầu gì.
Có người thắp nén nhang rồi đứng lặng hồi lâu trước tượng Phật. Có người chỉ chắp tay cúi đầu, rồi lặng lẽ bước ra.
Cũng có những bạn trẻ tranh thủ chụp vài tấm ảnh kỷ niệm.
Mỗi người đến chùa với một tâm trạng khác nhau. Nhưng khi ra về, dường như ai cũng mang theo một chút bình yên trong lòng.
Ở nhiều nơi, người ta hay nghe những bài giảng dài về “nghiệp báo”, về chuyện phải làm gì để gặp may mắn, tránh rủi ro. Nhưng ở đây, mọi thứ giản dị hơn nhiều.
Không có những lời răn dạy nặng nề.
Chỉ có tiếng kinh đều đặn, tiếng gió thổi qua rừng cây, và sự tĩnh lặng lan tỏa khắp không gian.
Có lẽ chính vì thế mà khi rời chùa, người ta cảm thấy nhẹ nhõm.
Không phải vì đã “xin” được điều gì, mà vì trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, họ đã sống chậm lại.
Nghĩ cho cùng, nếu muốn chen lấn, người ta có thể ra chợ.
Nếu muốn ồn ào, náo nhiệt, người ta có thể đến với lễ hội.
Còn với chùa, sự tĩnh lặng mới là điều làm nên ý nghĩa.
Viếng chùa xong, hai anh em tiếp tục leo lên Suối Tôm. Con suối nhỏ nằm giữa khe đá, nước chảy trong veo.
Chúng tôi cúi xuống rửa mặt. Dòng nước mát lạnh khiến người ta tỉnh táo hẳn.
Thằng em cười:
– Nước này mang về chắc may mắn cả năm anh hè!
Nói rồi nó lấy chai nhựa múc đầy nước suối.
Trên đường đi xuống núi, tôi bất chợt quay lại nhìn lên phía đỉnh. Giữa mảng xanh bạt ngàn của rừng cây, có một khoảng đất đỏ lộ ra dưới ánh nắng.
Cảnh tượng ấy khiến tôi dừng lại.
Tôi lấy máy ảnh ra, chụp vài tấm toàn cảnh ngôi chùa và những cánh rừng bao quanh.
Không phải để khoe với ai.
Chỉ đơn giản là muốn lưu lại khoảnh khắc này.
Bởi biết đâu, vài chục năm nữa, khi quay lại nơi đây, mọi thứ có thể đã khác.
Những cánh rừng nguyên sinh có thể thưa đi. Những con đường mới có thể xuất hiện.
Và khi ấy, những tấm ảnh hôm nay có thể trở thành một ký ức đẹp - một chút dấu vết của thời gian.
Đi chùa đầu năm, hóa ra không chỉ là chuyện cầu may.
Đôi khi, đó chỉ là một cái cớ để con người rời xa sự ồn ào của cuộc sống thường ngày, tìm đến một nơi yên tĩnh, nhìn lại thiên nhiên, nhìn lại chính mình.
Và rồi khi trở về, trong lòng bỗng nhẹ hơn một chút.
Chỉ vậy thôi, nhưng cũng đã đủ cho một khởi đầu năm mới.
Nguyễn Đặng Hà Anh
Link nội dung: https://webcongdong.vn/mot-ngay-di-chua-dau-nam-o-nui-chua-chan-binh-yen-giua-rung-va-tieng-chuong-chua-a25121.html