Áo vợ...! - Truyện ngắn của Nguyễn Đặng Hà Anh

Sau bữa cơm mời chị em cơ quan nhân ngày 8.3, gã về tới nhà với bộ dạng say mèm. Bữa cơm liên hoan vui quá, những cốc bia nâng lên hạ xuống không ngừng vì mấy chị em cơ quan gã vừa giành được giải thưởng cho cuộc thi duyên dáng áo dài.

647524225-26117398507954842-2565597867672633803-n-1772896458.jpg
Ảnh minh họa Internet

Là đàn ông, ai mà không thích được chiêm ngưỡng cái đẹp, mà là cái đẹp duyên dáng, thướt tha trong tà áo dài nữa thì còn gì thích hơn.

Trong men bia, những tà áo dài như thêm phần bay bổng. Những bước chân son càng trở nên uyển chuyển đến lạc hồn, khiến cho gã thấy đời mình như đang trôi trong xứ sở thần tiên nào đó.

Và gã lại nâng ly, những lời chúc với những ngôn từ có cánh cứ thế tuôn ra. Bó hoa hồng to đùng mà gã đặt mua từ một tiệm hoa lớn trong thành phố được giao tới, gã trịnh trọng tặng cho chị em. Những cái vỗ tay, lời cảm ơn đi cùng với ly bia ngự trên đôi bàn tay trắng nuột, nõn nà cứ như cảnh trong một bộ phim kiếm hiệp mà gã từng xem. Như để minh chứng độ ga-lăng, gã bo luôn cho anh nhân viên giao hoa tờ polymer xanh óng mượt.

Vẻ đẹp lung linh, dáng dấp mượt mà, men say làm tăng sự huyền diệu, đủ để tâm hồn gã bay tận mây xanh. Gã cứ uống, uống và uống. Uống đến lúc say mèm và được ai đó dìu lên taxi để chở về.

Đến nhà, tài xế taxi cùng thằng Tèo và con Mận phải hì hục mới đỡ được gã vào nhà. Lúc này, nhìn gã như một cái bị thịt, vứt đâu nằm đó.

Do lượng men bia trong dạ dày quá lớn khiến cho thận làm việc quá sức, gan không kịp đào thải nên gây ra rối loạn.

Các nơ-ron thần kinh bị ức chế nên ra lệnh cho cơ thể gã đào thải thực nguyên, không tiêu hóa hay hấp thụ nữa. Gã bắt đầu nôn, gã nôn ò... ò... như một con bò bị chọc tiết. Mọi thứ lênh láng trên nền nhà. Cái miệng lúc uống không chảy giọt bia ra ngoài, nhưng lúc này trở nên quá nhỏ nên mọi thứ xộc cả lên mũi. Nhìn cứ như gương mặt của Doraemon bị Chaien úp nguyên cái bánh kem.

Gã bắt đầu thấy lạnh dù thân thể đang nóng rực. Đầu óc quay cuồng, mái nhà cứ xoay vòng vòng và gã chìm vào cơn mê vì cơ thể, thần kinh đã mệt.

Chiếc khăn ấm làm gã giật mình, đầu óc bắt đầu tỉnh lại chút ít. Cổ họng đau rát vì axit dạ dày theo dòng đào thải thực nguyên trào lên cổ họng gây viêm loét.

Đầu choáng váng, bụng đau quằn quại, chân tay bủn rủn. Dáng một người phụ nữ trong ánh sáng dịu nhẹ đang vắt khăn ấm lau người, đắp trán làm gã nhanh tỉnh lại hơn.

- Anh ráng ngồi dậy húp chén cháo loãng em nấu gạo rang cho mau khỏe nghe. Hôm qua anh say quá. May mà con Mận nó gọi em về kịp nhét viên hạ sốt, chứ anh sốt li bì như đêm qua, em mà không về kịp thì không biết như thế nào.

Ủa... thì ra gã đang ở nhà. Những tiên nữ khi chiều đã đi đâu mất hết. Chỉ còn lại vợ của gã đây mà.

Vợ gã vẫn còn đang mặc chiếc áo bảo hộ lao động dày và thô trên người. Chiếc áo xù xì, thô kệch thường ngày khiến gã khịt mũi mỗi khi vợ gã đi làm về.

Vợ gã làm công nhân vệ sinh của một công ty môi trường đô thị. Ra khỏi nhà vào lúc 5 giờ chiều và trở về vào sáng hôm sau. Lúc vợ gã về luôn đi kèm là đủ thứ mùi của rác thải bám vào sau một đêm làm vệ sinh trên đường.

Gã chưa bao giờ đưa vợ đi chơi hay giới thiệu với bạn bè. Vì gã sợ xấu hổ, sợ cái mùi rác ấy, sợ bạn bè chê bai công việc mà vợ gã đang làm.

Gã rất sĩ diện, một thứ sĩ diện hão của những gã đàn ông luôn nịnh hót phụ nữ bên ngoài. Nhưng với vợ con thì vô tâm và tệ bạc.

Nhìn vợ tất bật, nhìn chén cháo gạo rang thơm lừng, gã rớt nước mắt. Húp từng muỗng cháo, gã chợt nhận ra cái khốn nạn tận cùng của mình. Một sự khốn nạn mà mãi đến bây giờ, sau cơn say chí tử và nguy cơ lìa đời đêm qua, gã mới nhận ra.

- Anh ăn hết chén cháo đi, em đi tắm đây - vợ gã nói với gã. - Có hai gói men tiêu hóa em pha sẵn rồi đó, lát anh uống cho ổn định lại cái đường ruột.

Công nhận cháo gạo rang giải say nhanh thật. Gã bắt đầu thấy khỏe hơn, chân tay cũng có lực hơn.

Vợ gã đã tắm xong, vừa chải đầu vừa bước tới như kiểm tra xem gã ăn hết cháo chưa, uống nước chưa.

Bộ đồ bằng vải kate mỏng dùng để mặc ở nhà cho mát được thay cho bộ đồ bảo hộ lao động. Mái tóc còn ướt với chiếc lược đang dính nằm bên ngực trái khiến cho chiếc áo trở nên mỏng hơn.

Gã chợt nhận ra: vợ gã rất đẹp và gợi cảm.

Vậy mà lâu nay gã cứ bị những bộ váy sang trọng, những bộ áo dài thướt tha làm cho lóa mắt. Trong khi trước mặt gã ngay lúc này là một người phụ nữ đẹp dịu dàng, thùy mị và nhân hậu như một cô tiên mà gã từng đọc trong truyện cổ tích.

Gã thấy ân hận, thấy mình có lỗi. Đưa tay kéo vợ vào lòng, gã hôn nhẹ lên mái tóc chưa kịp khô. Có giọt nước nhỏ trên tay gã nóng hổi, gã biết đó không phải là giọt nước rơi ra từ mái tóc.

Bất ngờ gã buột miệng:

- Hôm nào anh đưa em đi may bộ áo dài nghe.

Vợ gã cười cười rồi nói:

- Em có mấy bộ bỏ trong tủ kìa.

Gã hỏi:

- Em may hồi nào?

Vợ gã trả lời:

- Mấy bộ hồi đi học, với cái áo dài cưới hồi anh đưa em đi may đó chứ. Nhưng em làm công nhân vệ sinh, quét và hốt rác mỗi ngày nên đâu có dịp để mặc áo dài. Mà làm nghề này nên chỉ có đồ lao động với bộ đồ mặc ở nhà chứ có đi đâu.

- Mai mới nhiều rác nè. Hoa hôm qua người ta tặng, hôm nay họ bỏ đầy thùng rác. Rồi vỏ bánh kẹo, bánh kem ăn dở kèm đủ thứ nữa. Anh không biết chứ sau những ngày lễ, ngày nghỉ là lượng rác tăng nhiều lắm.

Gã sững người. Có cái gì đó như bóp nghẹt trái tim gã.

Thì ra, chỉ vì công việc nên không có cơ hội cho vợ gã mặc áo dài thôi. Chứ vợ gã mà mặc áo dài, chắc gì mấy cô ở cơ quan qua mặt được.

- Em nè - gã nói nhỏ - hôm nay em xin nghỉ được không? Tối nay anh đưa cả nhà đi ăn tối, xem như anh bù lễ 8.3 lại cho em nha.

Vợ gã gật đầu, mắt như ngấn nước.

Gã cũng bước vội ra sau nhà để giấu đi giọt nước mắt.

Bộ đồ bảo hộ mà thường ngày vợ gã mặc đi làm đã được giặt sạch phơi dưới nắng và bay bay trong gió. Gã đưa tay kéo chiếc áo áp nhẹ vào mặt. Mùi hôi mọi ngày như không còn, thay vào đó là mùi xà bông, mùi mồ hôi của vợ.

Một thứ mùi rất ngọt, mà suýt chút nữa thôi là gã đã lãng quên và đánh mất.

Gã mỉm cười. Nắng ngập tràn, và chiếc áo của vợ gã trong gió bay bay...!

Nguyễn Đặng Hà Anh

Link nội dung: https://webcongdong.vn/ao-vo-truyen-ngan-cua-nguyen-dang-ha-anh-a25119.html