Mùng Hai Tết, con trai tôi bỏ nhà đi: Từ một khoản lì xì đến khoảng cách trong gia đình

Câu chuyện khiến nhiều người phẫn nộ, nhưng phía sau đó là một vấn đề lớn hơn về cách giáo dục, kỳ vọng và sự đứt gãy trong giao tiếp gia đình.

unnamed-1772003382.jpg
(Ảnh: Sohu)

Tết Nguyên đán vốn là thời khắc sum họp, khi những xung đột trong năm tạm lắng để nhường chỗ cho sẻ chia. Với nhiều gia đình, đây cũng là dịp hiếm hoi cha mẹ và con cái có thời gian ngồi lại, hỏi han chuyện học hành, tương lai và những dự định phía trước.

Ở những năm học quan trọng, đặc biệt giai đoạn cuối cấp, phụ huynh càng đặt nhiều kỳ vọng hơn. Họ tin đây là bước ngoặt của cuộc đời con, rằng chỉ cần nỗ lực thêm một chút, tương lai có thể rẽ sang hướng tốt đẹp hơn. Vì thế, sự sốt ruột, những lời nhắc nhở liên tục đôi khi xuất phát từ nỗi lo lắng nhiều hơn là mong muốn kiểm soát.

Thế nhưng, không phải đứa trẻ nào cũng hiểu được điều đó.

Theo chia sẻ của một phụ huynh trên mạng xã hội Trung Quốc được trang tin Sohu đăng tải, ngay sau khi nhận tiền lì xì vào mùng Một Tết, cậu con trai đã nạp toàn bộ số tiền vào trò chơi điện tử, đổi thành tiền ảo mà không hề bàn bạc hay xin phép bố mẹ.

Gia đình trong câu chuyện vốn không dư dả. Nếu cậu con trai chỉ tiêu một phần nhỏ cho sở thích cá nhân, có lẽ cha mẹ vẫn có thể chấp nhận. Nhưng việc sử dụng toàn bộ số tiền mà không cân nhắc khiến phụ huynh cảm thấy hụt hẫng và tổn thương.

Điều đáng nói, ban đầu cha mẹ chỉ nhắc nhở bằng lời, cho rằng ở tuổi này, thích chơi game là điều có thể hiểu. Tuy nhiên, chỉ một ngày sau – mùng Hai Tết – cậu bé lại tức giận, thu dọn đồ đạc và rời khỏi nhà. Một quyết định bốc đồng trong những ngày lẽ ra phải vui vẻ nhất năm đã đẩy gia đình vào trạng thái căng thẳng, thất vọng.

Câu chuyện nhanh chóng gây tranh luận trên mạng xã hội. Có người chỉ trích đứa trẻ vô tâm, không biết nghĩ cho cha mẹ. Có người thậm chí khuyên phụ huynh “sinh thêm đứa khác”, coi như không để tâm đến đứa con hiện tại. Nhưng đằng sau những lời phẫn nộ ấy là một thực tế đáng suy ngẫm: nhiều học sinh đang sống trong áp lực thành tích kéo dài, trong khi phụ huynh lại đặt trọn hy vọng tương lai vào con cái.

Với cha mẹ, việc hỏi han thành tích hay nhắc nhở học tập là trách nhiệm. Nhưng với một số thanh thiếu niên, điều đó lại bị cảm nhận như sự kiểm soát, nghi ngờ hoặc áp đặt. Khi hai góc nhìn không thống nhất, xung đột là điều khó tránh khỏi.

Ở đây, việc lấy tiền lì xì để nạp game chỉ là bề nổi. Cốt lõi nằm ở khả năng tự kiểm soát của đứa trẻ và cách gia đình thiết lập giới hạn. Nếu một học sinh xem vị thế của mình trong gia đình như “tấm thẻ miễn trừ”, cho rằng dù làm gì cũng sẽ được bao dung, thì về lâu dài, chính các em sẽ là người chịu thiệt.

Có một trạng thái trong gia đình còn đáng lo hơn cả tranh cãi, đó là khi cha mẹ không còn muốn nói nữa. Không còn nhắc nhở, không còn kỳ vọng, không còn tranh luận, bởi họ đã mệt mỏi và nguội lạnh. Giáo dục không thể chỉ dựa vào trách mắng, nhưng cũng không thể thiếu nguyên tắc. Cha mẹ không có nghĩa vụ gánh thay mọi hậu quả do con gây ra. Khi một đứa trẻ đủ lớn để đưa ra lựa chọn, trẻ cũng phải học cách chịu trách nhiệm với lựa chọn đó.

Mỗi đứa trẻ đều có khả năng thay đổi nếu được định hướng đúng và có không gian để nhận ra sai lầm. Trẻ cần được dạy về trách nhiệm và giới hạn. Nhưng người lớn cũng cần học cách đối thoại thay vì chỉ áp đặt. Khi cả hai phía cùng giữ cái tôi quá lớn, một khoản tiền lì xì nhỏ bé cũng có thể trở thành mồi lửa cho xung đột.

unnamed-1-1772003416.jpg
(Ảnh: Sohu)

Làm gì khi con chỉ thích chơi game?

Khi con bước vào tuổi vị thành niên và dành phần lớn thời gian cho game, nhiều cha mẹ cảm thấy lo lắng, thậm chí bất lực. Tuy nhiên, thay vì cấm đoán gay gắt, điều quan trọng là tìm hiểu vì sao con bị cuốn hút vào thế giới đó. Với nhiều bạn trẻ, game không chỉ để giải trí mà còn là nơi giảm căng thẳng, kết nối bạn bè và tìm cảm giác thành công.

Thứ nhất, hãy trò chuyện thay vì phán xét.

Cha mẹ nên bắt đầu bằng một cuộc trao đổi bình tĩnh: hỏi con thích trò chơi nào, điều gì khiến con thấy vui. Khi được lắng nghe, trẻ sẽ cởi mở hơn và sẵn sàng hợp tác. La mắng hoặc áp đặt thường chỉ khiến con chống đối hoặc tìm cách giấu giếm.

Thứ hai, thiết lập giới hạn rõ ràng.

Cha mẹ có thể cùng con xây dựng thời gian biểu cân bằng giữa học tập, nghỉ ngơi và giải trí. Khi quy định được thống nhất từ đầu, con sẽ dễ tuân thủ hơn so với việc bị kiểm soát đột ngột. Nguyên tắc cần rõ ràng nhưng cũng linh hoạt theo từng giai đoạn.

Thứ ba, tạo hoạt động thay thế tích cực.

Thể thao, âm nhạc, đọc sách hoặc các kỹ năng thực tế giúp trẻ có thêm niềm vui ngoài màn hình. Khi cuộc sống thực đủ phong phú, thời gian dành cho game sẽ tự nhiên giảm xuống.

Thứ tư, cha mẹ cần làm gương.

Nếu người lớn thường xuyên sử dụng điện thoại hoặc máy tính cho mục đích giải trí, việc yêu cầu con hạn chế game sẽ thiếu sức thuyết phục. Trẻ em học nhiều từ hành vi của cha mẹ hơn là từ lời nói.

Quan trọng nhất vẫn là giữ sự kết nối tình cảm. Khi con cảm nhận được sự quan tâm và đồng hành, game sẽ không còn là nơi duy nhất để tìm đến. Quản lý game không phải là kiểm soát tuyệt đối, mà là giúp con học cách cân bằng và chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.

Câu chuyện mùng Hai Tết ấy có thể chỉ là một lát cắt nhỏ trong vô vàn xung đột gia đình hiện đại. Nhưng nó nhắc chúng ta rằng, khoảng cách giữa cha mẹ và con cái đôi khi không bắt đầu từ một khoản tiền lì xì, mà từ những điều chưa kịp nói ra và chưa được lắng nghe đúng cách.

Link nội dung: https://webcongdong.vn/mung-hai-tet-con-trai-toi-bo-nha-di-tu-mot-khoan-li-xi-den-khoang-cach-trong-gia-dinh-a24795.html