“Bạn trai em đó cả nhà ạ.”
Em đã mở đầu như thế, bằng một câu nói nghe vừa trịnh trọng vừa run run, như thể đang công bố một tin tức trọng đại trước toàn thể hội đồng gia tộc. Thực ra, trong lòng em lúc ấy cũng chẳng khác gì cậu học trò lần đầu đứng trước lớp. Còn anh – nhân vật chính của buổi “ra mắt lịch sử” ấy – thì bình thường oai phong lẫm liệt lắm cơ.
Ở cạnh em, anh nói chuyện thao thao bất tuyệt. Từ chuyện công việc, dự định tương lai, kế hoạch mua nhà, cưới vợ, sinh con… cái gì anh cũng vẽ ra rõ ràng như một bản thiết kế cuộc đời đã được đóng dấu đỏ. Anh tự tin đến mức nhiều khi em phải lườm nhẹ: “Anh bớt nói lại đi, người ta tưởng anh làm chủ tịch không đó.” Anh cười hề hề: “Có gì đâu, để anh lo hết.”
Ừ thì để anh lo.
Nhưng đời không đơn giản như mấy lần hẹn hò ở quán cà phê quen, nơi anh gọi nước còn dứt khoát hơn gọi tên em. Đời là buổi chiều cuối tuần ấy, khi anh mặc chiếc sơ mi trắng mới tinh, tay xách túi quà, đứng trước cổng nhà em mà hít một hơi dài như chuẩn bị bước vào phòng thi đại học.
Em còn nhớ rõ ánh mắt anh khi nhìn cánh cổng sắt: vừa quyết tâm, vừa có chút gì đó… sợ sợ.
“Anh ổn không?” – em hỏi.
“Ổn mà. Có gì đâu.” – anh đáp, giọng vẫn cố giữ vẻ bình thản.
Nhưng bàn tay cầm túi quà của anh đã hơi ướt mồ hôi.
Nhà em không quá nghiêm khắc, nhưng bố em lại có cái uy rất riêng. Không phải kiểu quát tháo hay khó tính ra mặt. Chỉ là ánh mắt của bố đủ khiến người ta phải ngồi thẳng lưng, nói năng cẩn trọng. Bố em ít cười, nhưng mỗi khi cười thì ấm. Còn khi không cười… thì ai cũng phải dè chừng.
Anh bước vào nhà, cúi chào rất lễ phép. Mẹ em niềm nở đón tiếp, hỏi han đủ điều. Anh bắt đầu lấy lại phong độ. Nói chuyện với mẹ thì anh vẫn trơn tru lắm, kể về công việc, gia đình, quê quán. Thi thoảng còn pha vài câu đùa khiến mẹ em cười khúc khích.
Em ngồi bên cạnh, trong lòng cũng thở phào. “Thấy chưa, có gì đâu mà lo,” em nghĩ thầm.
Rồi bố em từ phòng trong bước ra.
Chỉ một câu: “Ngồi xuống đây, chú.”
Không hiểu sao, hai chữ “ngồi xuống” nghe giống như lời mời… lên thớt.
Anh “dạ” một tiếng, ngồi ngay ngắn như học sinh ngoan. Em thấy rõ sống lưng anh thẳng hơn cả lúc chụp ảnh thẻ.
Bố em hỏi những câu rất bình thường.
“Cháu làm công việc gì?”
“Dạ, cháu làm…"
“Mục tiêu sắp tới ra sao?”
“Dạ, cháu dự định…”
Không hề có câu hỏi hóc búa. Không hề có sự chất vấn gay gắt. Vậy mà chỉ sau vài phút, tai anh bắt đầu đỏ lên.
Ban đầu em còn nghĩ do trời nóng.
Nhưng không.
Cái đỏ ấy lan dần xuống cổ. Từ vành tai hồng hồng chuyển sang đỏ rực, như thể có ai đó bật công tắc màu trên khuôn mặt anh. Càng nói, anh càng đỏ. Mỗi lần bố em nhìn thẳng vào mắt, anh lại nuốt nước bọt một cái rất khẽ.
Em ngồi kế bên, vừa thương vừa mắc cười.
Thương vì biết anh đang cố gắng hết sức để thể hiện mình là một người đàn ông trưởng thành, đủ chín chắn để yêu và bảo vệ con gái nhà người ta. Mắc cười vì cái người bình thường tự tin “cái gì cũng để anh lo” ấy giờ đây nói câu nào cũng “dạ” câu đó, giọng nhỏ hơn hẳn.
Có lúc bố hỏi: “Cháu xác định nghiêm túc chứ?”
Anh đáp ngay: “Dạ, nghiêm túc ạ.”
Giọng run nhẹ. Tai lại đỏ thêm một chút.
Em phải cắn môi thật chặt để không bật cười thành tiếng. Cái cảnh tượng ấy đáng yêu vô cùng. Không phải vì anh lúng túng. Mà vì trong cái lúng túng ấy có sự chân thành.
Sau buổi hôm đó, trên đường về, anh thở phào như vừa hoàn thành một nhiệm vụ đặc biệt.
“Bố em… nghiêm thật.” – anh nói.
Em cười: “Anh sợ à?”
“Cũng… hơi hơi.” – anh gãi đầu.
Rồi anh thú nhận rằng lúc bố em hỏi “xác định nghiêm túc chứ?”, tim anh đập nhanh đến mức tưởng ai cũng nghe thấy. Anh sợ nói sai, sợ làm bố em không hài lòng, sợ để lại ấn tượng không tốt.
Em nhìn anh, thấy trong ánh đèn đường vàng vọt là một gương mặt đã bớt đỏ nhưng vẫn còn chút bối rối. Và bỗng nhiên em hiểu ra một điều: hóa ra, yêu không chỉ là những lời ngọt ngào, những kế hoạch tương lai hay những lần nắm tay đi dạo. Yêu còn là khoảnh khắc một người đàn ông sẵn sàng đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của bố người mình thương, chỉ để chứng minh rằng mình xứng đáng.
Cái đỏ từ tai xuống cổ hôm ấy không phải vì xấu hổ. Nó là màu của sự hồi hộp, của trách nhiệm, của nỗi sợ… mất đi người con gái đang ngồi cạnh.
Có những thứ nhìn qua thì buồn cười, nhưng nghĩ kỹ lại thì rất đáng trân trọng.
Sau này, mỗi lần nhắc lại chuyện “lần đầu ra mắt”, em lại trêu anh:
“Anh nhớ hôm đó không? Đỏ như quả cà chua.”
Anh phản ứng: “Tại bố em nhìn ghê quá chứ bộ!”
Nhưng rồi anh cũng cười. Cái cười nhẹ nhõm của người đã vượt qua một cột mốc quan trọng.
Em nhận ra, trong tình yêu, những khoảnh khắc thẹn thùng ấy đôi khi lại đáng nhớ hơn cả những lời thề non hẹn biển. Bởi chúng thật. Không màu mè. Không diễn xuất.
Một người đàn ông biết ngại trước bố vợ tương lai, biết run khi nói về tương lai với người lớn, biết đỏ mặt khi được hỏi về sự nghiêm túc… ít nhất là người ấy hiểu trách nhiệm của mình.
Có thể anh vẫn còn vụng về. Có thể tương lai phía trước còn nhiều thử thách. Nhưng chỉ cần anh còn biết “sợ” – sợ làm em buồn, sợ không đủ tốt, sợ không được gia đình em chấp nhận – thì em tin anh còn ngoan.
Ngoan không phải là không sai. Mà là biết điều gì đáng trân trọng.
Buổi chiều hôm ấy đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy tim mình mềm đi một chút. Hóa ra tình yêu không phải lúc nào cũng cần những điều lớn lao. Chỉ cần một ánh mắt lúng túng, một vành tai đỏ ửng, một câu “dạ” đầy thành thật… cũng đủ khiến người ta thương hơn rất nhiều.
Em từng nghĩ mình sẽ ấn tượng bởi những lần anh thể hiện bản lĩnh, giải quyết công việc gọn gàng, nói chuyện tự tin trước đám đông. Nhưng hóa ra, thứ làm em rung động sâu nhất lại là lúc anh ngồi trước bố em, lặng lẽ, nghiêm túc và đỏ bừng vì hồi hộp.
Có lẽ, trong đời mỗi người con gái, khoảnh khắc đưa người mình yêu về ra mắt gia đình là một bước ngoặt nho nhỏ. Nó đánh dấu sự trưởng thành của tình cảm. Từ hai người nắm tay nhau đi chơi, thành hai người bắt đầu nghĩ về chuyện dài lâu.
Và với em, hình ảnh anh đỏ từ tai xuống cổ hôm ấy chính là dấu chấm xác nhận cho sự nghiêm túc đó.
Thẹn thùng vậy cũng tốt.
Ít ra, anh còn biết sợ bố vợ tương lai.
Mà người biết sợ, thường là người biết yêu.
Link nội dung: https://webcongdong.vn/lan-dau-ra-mat-nha-nguoi-yeu-ma-then-do-nguoi-a24670.html