Mỗi lần uống rượu xong, hắn lại thế. Không phải vì hắn thích chửi, mà vì nếu không chửi, hắn không biết phải nói gì với thế gian. Rượu làm cổ họng hắn nóng rát, làm đầu óc hắn quay cuồng, nhưng cũng chỉ có rượu mới đẩy được những uất nghẹn trong hắn trào ra thành tiếng.
Hắn ngẩng mặt lên trời, nheo mắt nhìn khoảng không chói chang rồi buông ra những câu văng tục. Trời thì vẫn cao, vẫn xanh, vẫn thản nhiên như chưa từng nghe thấy ai. Hắn biết chửi trời chẳng để làm gì, nhưng nếu không chửi trời thì hắn biết chửi ai? Trời ở đó, bao trùm tất cả, giống như cái số phận vô hình đã trùm lên đời hắn từ thuở lọt lòng.
Chửi trời chán, hắn quay sang chửi đời.
Đời là cái gì? Là bát cháo loãng ngày đói, là tiếng quát tháo ngày hắn còn làm canh điền, là trận đòn hắn nhận khi không còn ai đứng ra bênh vực. Đời mênh mông quá, chửi đời cũng giống như ném một hòn đá xuống ao sâu, chỉ nghe tiếng “tõm” rồi mặt nước lại phẳng lặng như cũ. Nhưng thôi, cứ chửi đã. Ít ra lúc ấy hắn còn cảm thấy mình đang đối thoại với một thứ gì đó.
Hắn đi đến đầu làng thì cơn tức bắt đầu dâng lên rõ rệt hơn. Chửi trời, chửi đời mà chẳng ai đáp lại, giống như nói vào khoảng không. Thế là hắn quay sang chửi cả cái làng này – nơi đã nuôi hắn lớn, cũng là nơi đã âm thầm đẩy hắn ra ngoài rìa cuộc sống.
Hắn chửi to, chửi dài, chửi không cần lựa lời. Những cánh cửa trong làng khép hờ, có người hé mắt nhìn qua khe cửa, có người giả vờ không nghe thấy. Ai cũng nghĩ: “Hắn chửi chung chung thế, chắc gì đã nhằm vào mình.” Và thế là không ai lên tiếng.
Sự im lặng ấy mới chính là thứ khiến hắn điên lên.
Hắn cần một phản ứng, cần một lời đáp trả, dù là chửi lại, dù là xua đuổi. Chỉ cần có người nói với hắn một câu thôi, để hắn biết rằng mình vẫn còn đứng trong cái vòng tròn của loài người. Nhưng không. Cả làng im lìm, như thể hắn chỉ là một cơn gió độc thổi ngang qua, không đáng để bận tâm.
Hắn dừng lại giữa đường, tim đập thình thịch, hơi thở nồng nặc mùi rượu. Tức. Cái tức ấy không bộc phát như cơn say, mà âm ỉ, đặc quánh, dồn nén từ bao năm bị coi như đồ thừa. Hắn gào lên, giọng khản đặc, chửi một cách tuyệt vọng hơn là hung hãn.
Rồi hắn đổi cách chửi.
Hắn bắt đầu lôi ra những lời nguyền rủa cá nhân hơn, cay độc hơn, như thể đang cố kéo một người nào đó ra khỏi đám đông vô hình kia. Hắn chửi cha đứa nào hèn nhát, chửi kẻ nào giả câm giả điếc trước nỗi đau của người khác. Nhưng làng vẫn lặng thinh.
Không ai muốn dính dáng.
Trong mắt họ, hắn là rắc rối, là tai họa, là thứ tốt nhất nên tránh xa. Không ai nhớ rằng đã có một thời, hắn cũng từng là một con người hiền lành, cũng từng biết cười, biết sợ, biết mong một mái nhà tử tế. Người ta chỉ nhớ đến hắn của bây giờ: say xỉn, dữ dằn, bất cần.
Hắn bật cười, một tiếng cười khô khốc. Rượu trong người sôi lên. Hắn chửi tiếp, nhưng chính hắn cũng không còn nghe rõ mình đang chửi cái gì. Hắn chỉ biết rằng nếu im lặng, hắn sẽ nổ tung mất.
Đi thêm vài bước, hắn chợt thấy mệt. Cơn say bắt đầu chuyển sang choáng váng. Những tiếng chửi nhỏ dần, loãng dần, rồi rơi rớt lại phía sau như những mảnh chai vỡ.
Hắn ngồi phịch xuống bờ đất trước một căn nhà ở cuối làng. Nhà ai đó, hắn cũng không rõ. Có thể là hàng xóm, có thể là người xa lạ. Với hắn, lúc này, nhà nào cũng giống nhau: đều có tường, có cửa, và có những con người ở bên trong không muốn mở cửa cho hắn.
Hắn tự hỏi, có phải mình sinh ra chỉ để chửi không?
Ngày xưa, hắn cũng từng ước ao những điều rất nhỏ: một bữa cơm có người ngồi ăn cùng, một giấc ngủ không phải lo ngày mai đói hay no. Nhưng rồi từng chút một, những ước ao ấy bị dập tắt. Người ta không đánh hắn bằng roi, mà bằng sự khinh rẻ, bằng ánh mắt tránh né, bằng sự im lặng kéo dài đến tàn nhẫn.
Hắn học cách gào lên để chống lại im lặng.
Tiếng chửi, đối với hắn, không chỉ là sự phá phách. Nó là lời kêu cứu méo mó của một kẻ không còn cách nào khác để nói rằng: “Tôi vẫn đang sống. Tôi vẫn là người.”
Nhưng có mấy ai hiểu điều đó?
Trong làng, chiều xuống rất nhanh. Khói bếp bắt đầu bay lên, mùi cơm mới lan ra từ những căn nhà ấm áp. Hắn ngồi đó, đói cồn cào, cổ họng khô khốc. Cơn say đã nhạt, để lại một khoảng trống lạnh lẽo.
Hắn bỗng thèm một tiếng gọi.
Không phải tiếng chửi, không phải tiếng quát, mà là một tiếng gọi tên hắn – đúng cái tên mà mẹ hắn đã đặt, chứ không phải cái tên mà làng gán cho hắn sau này. Chỉ cần một người thôi, gọi hắn lại, hỏi hắn có đói không, có mệt không.
Nhưng chẳng có ai.
Căn nhà trước mặt hắn im lìm. Con chó trong sân sủa lên một tiếng rồi lại thôi. Hắn cười buồn. Ngay cả con chó cũng biết dừng đúng lúc, còn hắn thì không.
Hắn đứng dậy, phủi đất trên quần áo. Cơn say tan hẳn, chỉ còn lại nỗi cô độc trần trụi. Hắn không chửi nữa. Không phải vì hắn đã nguôi giận, mà vì hắn hiểu: chửi mãi cũng thế thôi.
Hắn lại đi, bước chân nặng nề hơn lúc đến. Con đường làng dài ra trong ánh chiều muộn. Sau lưng hắn, làng vẫn yên ả như chưa từng có một kẻ vừa đi qua gào thét.
Có thể ngày mai, hắn lại uống rượu. Có thể ngày mai, hắn lại chửi. Không phải vì hắn thích, mà vì đó là cách duy nhất hắn biết để tự nhắc mình rằng mình chưa hoàn toàn biến mất.
Và ở đâu đó, giữa những tiếng chửi tưởng như vô nghĩa ấy, là một con người đang tuyệt vọng tìm kiếm một lời đáp – dù chỉ là một câu chửi lại, để biết rằng mình vẫn còn được coi là người.
Xóm Trưởng
Link nội dung: https://webcongdong.vn/ai-nghe-tieng-chui-cua-han-a24618.html